I'm wrong !

[swing][/swing]Tôi rỗng!Rỗng thật. Niềm tin ko còn sót lại, 1 ít cũng ko. Tôi cảm thấy gớm ghiếc chính mình anh ạ! Tôi chẳng là tôi nữa! 1 ai đấy, tôi ko nhận rõ. Anh ở đâu nhỉ? Anh như thế nào rồi nhỉ? Tôi nhớ anh. Thật! Nhớ như gom cả vào hôm nay!"Dường như là như thế, anh ko trở lại, và mãi là như thế em ko trở lại"Tôi rơi thật rồi anh! Rơi thỏm vào ko gian rỗng! T

fIrSt-CuT

6 Trang  1 2 3 > » 

 



Tôi rỗng!Rỗng thật. Niềm tin ko còn sót lại, 1 ít cũng ko.
Tôi cảm thấy gớm ghiếc chính mình anh ạ! Tôi chẳng là tôi nữa! 1 ai đấy, tôi ko nhận rõ. Anh ở đâu nhỉ? Anh như thế nào rồi nhỉ? Tôi nhớ anh. Thật! Nhớ như gom cả vào hôm nay!
"Dường như là như thế, anh ko trở lại, và mãi là như thế em ko trở lại"
Tôi rơi thật rồi anh! Rơi thỏm vào ko gian rỗng! Tôi ko còn nhận thấy mình sống nữa. Tôi sợ nhìn thấy tôi. Tôi sợ nhìn chính mình. Tôi sợ con người.
Tôi ko ước mình chết! Vì tôi ko sợ nó. Tôi sợ sự sống! Tôi ghê tởm từng ngày tôi còn thở.
Anh à! Tôi khóc cho đám tang của chính mình. Chỉ mình tôi thôi. Ko ai tiếc thương thêm.
Anh à! Muốn ôm anh. Tôi nhớ anh!
Anh à! Tôi yêu anh. Thật đấy! Yêu đầy hôm nay. Rồi ngày mai tôi bán nó lấy tiền chôn cất mình.
Anh à! Tôi ko còn gì hết, khi đã đánh mất chính mình. Tôi vô ích thật!
Anh à! Tôi mệt mỏi quá...
Anh à! Tôi ước mình mất trí nhỉ! Đôi khi trắng tay lại hay.
Anh à!...
Anh à!...
Tôi sẽ ko chết đâu nhỉ? Chắc chắn ko đâu.
Tôi muốn nghỉ ngơi quá! Tôi muốn nằm yên đấy!
Tôi muốn nhắm mắt anh à! Khao khát đến kỳ lạ.
Anh à!...
Anh à!...
Đừng quên tôi. Anh hứa đấy! Đừng bao giờ hết! Tôi sợ cô đơn và lãng quên.
Tôi lạnh lắm...anh à, chiều nay thì lạnh thật!


 


   Trong: My LiFe
 


Mấy đêm liên tục ko thể ngủ trước 5h sáng được, tưởng nghe nhạc là dễ ngủ.........nhưng càng nghe càng ko thể chìm vào giấc ngủ. Đêm nay mưa......khác những đêm trước.......nhưng dù mưa hay ko thì thời gian dài như nhau cả........im lặng....trống trãi......đều như nhau cả thôi.
"Blog buồn quá!"........sâu thẳm trong tâm hồn của người chủ blog này cũng có vui đâu. Ai cũng nói xung quanh mình nhiều người để đi chơi, nhiều người lo,........nhưng đâu biết thực sự nó chóng vánh đến cỡ nào. Bên ngoài, mưa mỗi lúc càng lớn.......đã lâu rồi ko mưa......đã lâu rồi 1 ai đó ko rơi lệ.......đã lâu rồi ko còn những đêm thức trắng.......Nhưng đêm nay trời đổ mưa.......nó ngồi đó viết những dòng cảm xúc khi trời dần về sáng........Và nước mắt ko rơi.


Nhớ 1 điều mơ hồ của người đang sát kề! Như ngây dại. Khoảng cách tâm hồn luôn đáng sợ.
Nhớ 1 đêm cũ, môi kề môi. Ký ức như 1 vệt màu loan lổ ko xác định rõ. Nhạt, nhạt dần.
Nhớ 1 gương mặt, ko đủ quen cho những lần thăm hỏi. Những nét đẹp quyến rũ đến đáng sợ.
Nhớ 1 vòng tay ấm giữa đêm. Lạ. Nhưng thành thật!
Nhớ 1 tình yêu trẻ con. Thề thốt nhẹ nhàng và thản nhiên. Đôi mắt trong đến ngần ngại. Tình yêu đầu, đầy lo sợ, đau đớn và chịu đựng.
Nhớ 1 người ko còn quen.Và tự dưng thích cậu trẻ con ấy thêm 1 chút. Trẻ con ko nói dối. Ừ,trẻ con sẽ ko chối từ bản thân nó, để mua lấy sự ích kỷ của riêng mình.
Nhớ 1 tình yêu đã từng rất đẹp. Và thấy rõ mồn một sự hối hận của 1 ai đó. Thường thôi! Hoá ra cũng bình thường thôi mà. Lừa con nít, bằng 1 que kẹo ngọt thật dễ, nhỉ?
Nhớ hơn 1 lần, cố tự giết chết bản thân mình vì những khoảng trống. Đã từng nghĩ, sẽ thế nào nếu thiếu que kẹo ngọt ấy trong cuộc sống? Đã từng mấy tháng liền, cố đày đoạ bản thân như 1 cái xác khô, đã từng sau đó, dằn vặt tinh thần bằng tối tăm, ám u, hối hận và lỗi lầm. Đã từng bấn loạn như 1 kẻ bệnh hoạn, rêu rao lời chọc ghẹo ghê tởm đến bất cứ ai. Đã từng nóng nảy, ngốc nghếch, bốc đồng. Đã từng tự trói mình trong góc tối để hối lỗi vì đã để vị ngọt ấy tan mất. Đã từng quên hết mọi thứ trong cuộc sống, chỉ để cố níu 1 chút gì còn lại trong thứ cảm xúc mà người ta gọi là tình yêu. Hết rồi. Khinh khỉnh và mệt mỏi. Lời nói thôi mà. Ngọt như que kẹo thôi mà. Tại mày ham ăn,đứa trẻ à!
Nhớ đủ. Vừa đủ. Và ko muốn nhớ thêm nữa.
1 đêm. Như vừa cả 1 đời!









 





   Trong: My LiFe
 


Mỗi lần vào đây cũng đồng nghĩa đối mặt với những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Nỗi đau, nước mắt, ray rứt, tội lỗi, muộn phiền, chán chường,......ê chề. Mệt! mệt mỏi lắm biết ko? sao lại hay nổi cáu vậy nè? Stress àh? là cái quái gì vậy? trầm cảm?.........nhẹ thì sao? còn nặng thì sao?.......Dẹp bệnh tật qua 1 bên. Ok!
Nhật kí này........sao u uất quá? toàn nỗi buồn, nhiều lúc thấy nó âm u, hay là chỉ những khi đau thì mới tìm đến nó để trút vào đó tất cả những mớ "tại sao?", những mớ của cơn giận hờn, tủi hận.............Ôi! thật ra thì những đêm nằm dài trên giường và nhìn lại chính bản thân mình........là thế nào đây?  học hành.......ko đến đâu, công việc.........ko có, người yêu.....có nhưng với nó chưa gọi là "thực sự" theo đúng nghĩa, niềm vui.....là mẹ, gia tài của nó......có nhưng nó ko được sử dụng, vậy coi như ko. Đáng nghĩ ngợi lắm phải ko? Ôi! nó là 1 kẻ trắng tay. Sáng nay, nhỏ bạn nói nó sướng. Ko biết "sướng" cái khỉ gì đây? nó ko có gì cả, nó là 1 kẻ nghèo rớt mồng tơi, nó là 1 kẻ hay để bản thân vào thế bí mà cũng ko ai giúp được cả, bao nhiêu năm cái bản tính "thích gì làm nấy" của nó vẫn ko bỏ, chứng nào tật nấy........Cậu thì nói nó "khờ".......uhm, miệng mồn thì nói nghe ngon lắm, nhưng thật chất, chẳng làm điều gì ra hồn cả. Sang năm mới rồi, thêm 1 tuổi nữa........già lắm rồi, ko phải nhỏ nhoi gì đâu mà tưởng bở, bạn bè đứa nào cũng biết kiếm ra tiền rồi đó biết ko hả? chỉ có nó suốt ngày ko kiếm ra tiền thì thôi đi, bày đặt phá......biết khi nào mới thôi đi hả? tiết kiệm! biết định nghĩa "tiết kiệm" ko? ko tiết kiệm được thì chống lãng phí chứ. Thiệt tình!


Muốn bắt đầu lại tất cả.......nhưng từ đâu?....ko biết, trong lúc này - ngay bây giờ....nó rất mệt mõi với hiện tại, những suy nghĩ hằng đêm cứ bám víu lấy nó, nhưng thật ra nó nghĩ cái gì? chán nãn....lòng tin dường như mất tất cả, cạn kiệt trong nó. Cuộc sống vốn đã ko công bằng. Một vài người đã hỏi nó: "ước mơ là gì?" ....oh...cười thay cho câu trả lời, thật sự càng lớn lên, càng xảy ra nhiều chuyện với nó thì dường như cái ước mơ khi còn bé đã tiêu tan tự bao giờ rồi.....nó ko biết thực sự ước mơ của nó bây giờ là gì? nó mông lung quá.......1 giảng viên trường ngoại ngữ? 1 cô giáo ân cần chỉ bảo những đứa bé bên chiếc đàn piano? 1 cô gái với những buổi chiều bên cửa sổ với những tia nắng còn xót lại cuối ngày với cây đàn violon du dương? .........oh.....nhớ man máng với những ước mơ lúc còn là 1 cô bé thời tiểu học,......xa xôi quá. Bây giờ ước mơ khi trưởng thành là gì?.....1 chuyên viên make up? muốn ngày trọng đại nhất trong đời của mình do chính bàn tay của mình làm đẹp cho mình, đó cũng được gọi là 1 ước mơ ko? muốn làm đẹp cho những cô gái kia trong ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời........thì sao? ước mơ như vậy đó thì sao? thực hiện được chăng?......ko có chí, ko có động lực, ko biết phải bắt đầu như thế nào đây?
Sau mỗi lần trở về, dường như nó mất đi 1 người.......dần dần tất cả sẽ cũng rời bỏ nó sao? mỗi lần nghĩ lại....lòng nó quặt thắt, trái tim nó dường như nhói lên. Những người đã ko còn bên cạnh nó nữa, hãy sống thật tốt, hãy hạnh phúc nhé!
Biết bao giờ trong cuộc đời nó ko còn nỗi đau, ko còn những muộn phiền, ko còn nước mắt, và ko tồn tại sự mệt mỏi trong nó như ngay trong lúc này đây - đêm lạnh???


   Trong: My LiFe
 




Ta gọi Giáng Sinh là Noel
Ta không gọi Giáng Sinh là Christmas
Tuy rằng nó không vui bằng Tết
Nhưng mang hoài kỉ niệm không phai

Noel về ta khẽ gọi tên ai
Gọi một người, ta hằng mong nhớ
Nhớ một người trong từng hơi thở
Giữa mùa đông lạnh cắt da người
Nhớ ngày xưa, nhớ những tiếng cười
Vang vọng giữa phố đông lạnh giá
Nhưng ta thấy trong lòng ấm lạ
Vì bên mình có bóng hình ai

Giờ mình ta bước giữa phố dài
Noel đến lạnh lùng nhìn lại
Nhớ ngày xưa, nhớ như điên dại
Nhớ một người, nhớ một Noel.





3 AM !
Giật mình thức dậy, chuyện gì?.........ko gì cả, vẫn thường như vậy thôi. Ngày mai là Noel rồi, 1 ai đó nói cho nó biết trước ngày Noel là ngày của những lời xin lỗi. Nó ngẫm nghĩ nhiều..............1 người đã gây ra lỗi lầm và rồi ném tất cả cơn đau vào nó và bỏ mặc để những cơn đau kia hủy hoại dần 1 đứa con gái khi mới bước ra khỏi giường bệnh.......ngay lúc này - trong đêm vắng, hình ảnh của 1 con nhỏ vật vã với nỗi đau, nước mắt, kỷ niệm, men rượu, ...... ùa về vây lấy tâm can nó. Người có lỗi, ko hận người........chỉ hận lòng dạ con người sao đổi thay quá nhanh, nhanh đến ko ngờ. Còn ta? đã làm đau bao nhiêu người? có lỗi với bao nhiêu người?.............ko biết.
Lòng nó ray rứt, bức bối và thật sự khó chịu.............chỉ khi đối mặt với nơi này.......my diary........mới thực sự là con người nó........Mum muốn nó có bf và ra mắt,.......lúc đó nó nghĩ "là thằng nào?". Mắc cười ! Sau G, chưa bao giờ cho gia đình nó biết nó quen ai, chưa bao giờ cho đến nhà,.........mum cứ nghĩ nó còn yêu G nên ko thể quen ai khác được. Lầm ! Nó là con người, và sức chịu đựng của 1 đứa con gái cũng vậy thôi.......giới hạn.......ok! tình yêu của nó chưa đủ lớn để đến nỗi mới chia tay hơn 1 năm mà đã quên rồi, nghĩ tới cũng ko có 1 chút gì gọi là "cảm giác"........bình thường thôi......Nhưng chợt 1 lúc nào đó nhớ đến G, chỉ còn những kỷ niệm đẹp hiện lên trong tâm trí nó.......nó vứt con người hơn 1 năm nay và cho tới hiện tại của G đi, nó ko hề biết con người này.........nó chỉ biết......1 thời...........nó đã yêu.....yêu thương thật nhiều G của nó - 1025620............và nó sẽ mãi giữ những gì đáng yêu nhất của ký ức.
Trước gia đình, giờ nó là 1 con nhỏ chưa đủ lớn.............nhưng khi có chuyện........dì, cậu, hoặc mẹ........cần ý kiến và bàn với nó.......trước gia đình........nó là 1 con nhỏ chỉ biết 1 chữ "tiền"...........tiền mà, ai ko cần. Thiệt tình! Đề cập về chuyện tình cảm với nó........dont care! Và dường như ai cũng nghĩ 2 từ "yếu đuối" ko tồn tại trong nó nữa....ùhm, thỉnh thoảng nó cũng ko bít là vậy. Nó sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ cố gắng ko khóc đến mức có thể. Đã làm được, thì sẽ cố gắng hơn. Nhưng.....ko khóc được, nó chỉ muốn điên.
 Lạnh. Lo lắng và suy nghĩ nhiều. Bệnh.
Đôi lúc nó muốn có 1 tình yêu thực sự.
Đôi lúc nó muốn thấy trai khóc vì nó.......lòng nó hả hê với thành quả của mình.
Đôi lúc nó là 1 kẻ ác độc như babies đã nói.
Đôi lúc những tội lỗi - bấu víu lấy con bé bị cái tình yêu làm khốn khổ để rồi gây nên tội.
Đôi lúc...nó ko biết nên làm gì và ko nên làm gì?.....bế tắc!
Đôi lúc nó ko quan tâm đến cái vòng lẩn quẩn của tình yêu.
Đôi lúc......nó mơ.......phép màu đến trong đời nó lần thứ 2.
Đôi lúc........chỉ cần có tiền.......thế là đủ.
Và đôi lúc.........nó mơ 1 hạnh phúc trọn vẹn.





Như dấu chân con tuần lộc lạc đường
Có món quà nào cho những vấn vương
Để ai đó giáng sinh này không khóc...

 Thánh đường vắng tiếng chuông chiều xa vọng
Chúa bỏ quên bên góc giáo đường
1 lời nguyện cầu cho những yêu thương
Bỏ đi mất để bây giờ đã lỡ...

 Giáng sinh này xin giọt buồn đừng vỡ
Đừng đợi mong lời nguyện ước ngày nào
Quà tặng cho mình chỉ có những vì sao
Dẫu đã biết noel nào cũng lạnh...

From: Nhơn
I'm sorry !
To: The person who loved and loving me




6 Trang  1 2 3 > »  
Thông tin cá nhân

first-cut
Sinh nhật: 20 Tháng 8 - 1985
Nơi ở: ...innermost feeling...
Trạng thái: User is offline (Vắng mặt)
Thêm vào nhóm bạn bè
Gửi tin nhắn
Maybe a good girl Or bad girl....I like 2 flirt Ur boyfriend.....Fucker Around !!!


WhaT'S l0v3 ?

 
(A?nh hien gio ko hien thi duoc)


Vấp ngã nhưng ko suy sụp,

kiên định nhưng ko cố chấp,

chia sẻ và công bằng,

đồng cảm và ko đòi hỏi,

và... tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau.


(A?nh hien gio ko hien thi duoc)



FaR AwaY!
Có bao giờ chữ "quên" xoá được chữ "yêu" ko anh?

user posted image

Với anh - em là người dưng, nhưng với em - anh vẫn là mợt phần cuộc sống. Anh mang đến cho em niềm vui, những niềm hy vọng, cả những giận hờn, những thất vọng ko dễ lãng quên...Tất cả dường như chỉ mới hôm qua thì bây giờ đã thành kỷ niệm. Lý do anh rời xa em......đã làm cuộc đời em thay đổi. Em ko hy vọng anh sẽ trở lại vì em biết chúng mình sinh ra ko phải để dành cho nhau. Chỉ là người ta vẫn thường nuối tiếc những gì đã cũ và đã qua.

user posted image

Nơi ấy - nơi chất chứa kỷ niệm của một thời yêu cháy bỏng, những kỷ niệm mà em biết chẳng thể nào có được lần thứ hai. Thời gian vẫn trôi, em cố tìm quên bằng cách lao đầu vào học và những cuộc vui để rồi cay đắng nhận ra rằng: mình vẫn nhớ anh. Dư âm xưa vẫn sống, vẫn day dứt em cả trong những giấc mơ. Nước mắt dành cho một tình yêu dang dở bao giờ cũng có vị mặn và đắng chát. Khi yêu, người ta thường xa nhau vì sự lừa dối và chúng ta cũng ko ngoại lệ. Em đã hạnh phúc mà ko biết rằng mình đang hạnh phúc để khi chia tay rồi em cgỉ còn biết khóc, khóc một cách cay dắng cho những gì đã qua và cho những gì đang đến. Đã bao nhiêu ngày tháng qua đi nhưng những lời yêu, lời hứa, những hẹn hò ngày xưa vẫn như trăm ngàn mũi dao cứa vào tim em - đau nhói đến nhức buốt. Em ko bao giờ trách anh cả mà chỉ tự an ủi chính mình rằng: đó là ý trời.

user posted image OMG, this is so true I did the same when I was depressed cause my boyfriend cheated on me, I sat in my room in the dark listenning love songs and cry myself to sleep, I was so depressed.

user posted image

U are gone. But U are still in my mind, it's makes me cry....I'll love another man but it wont be U. Even If I spend the rest of life crying but I cant forget.

user posted image

CaUs3 n0thInG LaSt f0r3v3R AnD W3 b0Th Kn0W H3aRtS CaN ChAnG3

user posted image


(¯`·.º-:¦:-♥ Góc Thơ ♥-:¦:-º.·´¯)

user posted image

Anh ko thể yêu em như em đã yêu anh
Chút tình đầu như gió thoảng mong manh.
Anh sẽ quên em như một kỷ niệm xa trong dĩ vãng
Thời gian sẽ đắm chìm, tình vào trong quên lãng
Em có thể quên anh như chưa từng quen...
Dấu chìm mình vào dòng đời bon chen,
Để con tim có thể đóng băng mãi mãi.
Nhưng bây giờ em vẫn trong sợ hãi,
Sợ gặp anh rồi chẳng thể lìa xa,
Sợ mắt nhoè ướt khi lắng nghe những bản tình ca,
Sợ cả cuộc đời anh vẫn là người em yêu nhất.
Trong cuộc đời em, anh vẫn chưa thể biến mất
Nên lúc này anh hãy bỏ rơi em,
Đừng quay lại để cơn mưa lem nhem
Xoá nhoà đi cuộc tình mà em đã thầm yêu tha thiết.


user posted image

Em trở về im lặng giữa niềm đau
Không thể khóc
Không thể yêu hơn nữa
Anh mãi mãi chỉ là một nửa
Một nửa của người chứ đâu phải của em
Anh vẫn là nỗi day dứt trong tim
Anh vẫn luôn ở bên em giữa thành công hay thất bại?
Anh ra đi có ngoái đầu nhìn lại?
Giọt nước mắt chia ly chợt rơi xuống giữa ngàn hoa
Dẫu đêm về có xoa dịu nỗi xót xa
Dẫu mùa này lá ko vàng như độ trước
Dẫu có lần trong tay người con trai khác
Vẫn thản thốt giật mình bởi hơi ấm tay anh.


user posted image

Hạnh phúc như lá úa trên cành
Mong manh và dễ rơi rụng
Như …..
Gió lùa về ngang tai
Thì thầm
Tiếng yêu thuở nào
Nước mắt
Mặn môi ….
Rơi theo từng dòng máu
Tuôn chảy trong ngực em
Giá mà …….
Chưa một lần gặp anh
Chưa từng yêu anh
Em………
Ngây dại ….tê tái…đau điếng lòng
Tạm biệt anh,tình yêu nhỏ đầu đời
Nỗi đau thì quá lớn
Mất cái nhỏ ko ai mất cái lớn
…………anh nhỉ !!!
Tạm biệt anh
Cánh cửa lòng em, xin khép lại.


user posted image

Đến khi nào em mới hết dại khờ
Hết thương thầm con người anh ko phải
Annh ngày xưa đâu là anh mãi mãi
Em đắng lòng tìm chỗ giấu niềm đau
Dù vẫn biết ko thể là của nhau
Em sẽ ko quên một thời mình thơ dại....
Những rung cảm đầu tiên đã khiến ai ngần ngại?
Sẽ mãi còn trong ký ức ngủ yên...
Em sẽ lại là em trước những ngày anh đến.


user posted image


user posted image

ChaT RooM

Lượt xem thứ:





Mạng xã hội của người Việt Nam.
VnVista I-Shine © 2005 - 2017   VnVista.com