Có những ngày lạnh

  1.Sài Gòn những ngày đầu tháng mười hai lạnh buốt. Bầu trời khoác thêm chiếc áo xám nặng nề giăng đầy phố càng làm quãng thở dài cố nén chặt thêm dằng dặc. Những toà nhà cao ngất sáng lấp lánh đèn bất kể ngày đêm vẫn lừng lững tựa mùa chưa về. Tôi chậm rãi thả từng bước giữa cái náo nhiệt của những câu chuyện xa lạ vang lên bên tai, giữa sắc đỏ nóng rẫy mùa Giáng Sinh, giữa những ngón tay lồng vào nhau, giữa những cái ôm ấm áp, giữa những nụ hôn ngọt ngào… thấy lòng chênh chao như thanh âm lạo xạo của lớp lá khô nằm nghiêng trên mặt đường. Tối qua, tôi gặp

sidaxera's Blog

 

 

1.Sài Gòn những ngày đầu tháng mười hai lạnh buốt. Bầu trời khoác thêm chiếc áo xám nặng nề giăng đầy phố càng làm quãng thở dài cố nén chặt thêm dằng dặc. Những toà nhà cao ngất sáng lấp lánh đèn bất kể ngày đêm vẫn lừng lững tựa mùa chưa về. Tôi chậm rãi thả từng bước giữa cái náo nhiệt của những câu chuyện xa lạ vang lên bên tai, giữa sắc đỏ nóng rẫy mùa Giáng Sinh, giữa những ngón tay lồng vào nhau, giữa những cái ôm ấm áp, giữa những nụ hôn ngọt ngào… thấy lòng chênh chao như thanh âm lạo xạo của lớp lá khô nằm nghiêng trên mặt đường.

Tối qua, tôi gặp em…
Và đêm, tôi mất ngủ…

Nhạt nhòa

Nhạt nhòa

Em hai mươi. Đôi mắt mỏng dài, buồn mênh mang. Em yêu sắc tím sầu hoang hoải. Em hay đọc, hay viết linh tinh, hay vẽ vời nhăng nhít, hay chun mũi hít hà mùi cà phê ấm. Em trốn chạy đám đông. Em vùi mình trong thế giới riêng của mình. Em bướng bỉnh, vụng dại. Em mạnh mẽ giữa những người xa lạ thoáng qua đời nhau. Em yếu đuối bên cạnh tôi, im lặng ngồi chờ gió hong khô nước mắt

Tôi đã muốn đưa tay lau khô những giọt mặn chát đậu trên gò má. Tôi muốn ôm em vào lòng, xoa dịu hết những đau đớn em thổn thức.

Nhưng rồi chỉ có im lặng…

Tôi thấy ghen tị với cái gã đang làm em khóc. Tôi ghét những tiếng sụt sịt  nghèn nghẹn bên cạnh, ghét đôi mặt phẳng lặng ngập nước, ghét em, ghét bản thân tôi. Tôi thấy mình là một thằng đàn ông chẳng ra gì. Tôi không thể ôm em vào lòng mà ngừng được cái suy nghĩ chạy băng băng qua đầu mình rằng người em yêu không phải tôi. Hệt như một bức tường phủ đầy rêu xanh và cũ kỹ của thời gian.

Bất động…
Vì tôi là một kẻ ích kỷ
Vì tôi yêu em…
Còn em?

Em yêu một người xa lạ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bướng bỉnh gạt hết những nghi ngờ khi ngồi bên cạnh người đàn ông ấy ra khỏi đầu. Em tin tưởng hết lòng vào những lời nói yêu thương ấm áp, vào những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt nhưng dịu dàng, vào đôi mắt lấp lánh nắng khi cười. Em nghĩ rằng tình cảm của mình đủ lớn để bản thân trở thành người quan trọng nhất trong lòng một người không quen rõ.

Để rồi, khi anh ta im lặng biến mất, mọi thứ trong em vụn vỡ.
Em thôi đi qua những nơi được gọi tên “ kỷ niệm”.
Em giật mình tỉnh giấc lúc một giờ sáng, như một thói quen nhìn chiếc điện thọai im lặng trên bàn

Bốn giờ sáng thức giấc, em nhìn cái vật thể bé nhỏ, sắc lạnh ấy lần nữa, không biết mình đang đợi gì?
Em đọc lại những dòng tin nhắn mình thuộc lòng và thấy như gai nhọn vừa đâm vào ngón tay.
Nhưng em cố chấp“ Nếu đựoc lựa chọn lần nữa, em vẫn muốn gặp người đó”
Tôi thấy tâm hồn mình đông cứng…
Con người ta luôn cố níu giữ những thứ không nên níu giữ!

2.Tôi có thói quen thức dậy rất sớm, nằm trên giường, quan sát bầu trời sau lớp kính chầm chậm chuyển màu rồi dần sáng lấp lánh. Đó là khoảng thời gian tĩnh lặng. Và tâm hồn tôi cũng nhẹ bẫng như thế

Thỉnh thoảng tôi nhớ đến cái quầng thâm thường trực dưới mắt em. Cái cách em nghoẹo cổ tựa lên vai tôi ngủ ngon lành, hàng mi cong khép hờ như đứa trẻ. Những lúc ấy, tôi thường hình dung đến những việc ngốc nghếch em sẽ làm những đêm mất ngủ. Cuộn mình trong chăn ngheSecretGarden, mắt dõi theo những ngôi sao cô độc treo mình trên khoảng không đen thẫm và rơi nước mắt.

Em quá nhạy cảm.
Em luôn suy nghĩ nhiều, chuyện hôm qua, hôm nay và một ngày còn rất xa rất xa. Những con người bên cạnh, những việc tình cờ trông thấy, cuộc sống hoang hoải chảy trước mắt, lằn ranh xa cách mờ ảo xuất hiện giữa những mối quan hệ mình có.
Biết bao lần tôi muốn ôm siết em, cất bớt mệt mỏi em gồng gánh trên vai gầy nhưng cái ý nghĩ tôi không phải người đàn ông em cần làm những ngón tay tôi rát cháy.

Tình yêu là gì?

Là ngồi cạnh em và thấy lòng mình an nhiên quá đỗi. Chỉ vậy. Đơn giản thế mà tìm hoài không có người con gái nào mang đến cho tôi bình yên giống em.
Nhưng với em, tôi chẳng là gì cả.

Sự thật đó lúc nào cũng làm tôi thấy ngạt thở….
Tối muộn. Tôi gửi xe lại công ty, rồi đi bộ trên quãng đường dài dằng dặc. Phố khuya thoáng đãng, không khí lạnh nhưng dễ chịu. Những cặp tình nhân ngược lối, tay lồng tay, miệng cười hạnh phúc. Tiếng còi xe, những bản nhạc dance thời thượng, những tấm áp phích vô nghĩa xa lạ

Tôi đứng sững người dưới một gốc cây khổng lồ, vỏ xù xì thô ráp, tay siết chặt cốc cà phê giấy còn ấm, mắt dõi theo mấy cụm mây trắng hiếm hoi còn sót trên bầu trời. Gió lạnh xuyên qua tán lá xanh thẫm rồi xộc thẳng vào cánh mũi. Chếch choáng.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy mình chao đảo. Chỉ trong tích tắc, tôi không còn là tôi, tôi đang làm gì, đang ở đâu, mọi ý thức dường như biến mất không vết tích. Tất cả những gì tôi có thể nhận thức lúc này là cụm mây đơn độc lơ lửng trên không trung
Cái lạnh bắt đầu len lỏi và dường như nó bắt đầu ôm chặt lấy cơ thể . Tôi co mình dưới lớp ảo khoác mỏng, tay sục sạo trong túi tìm một điếu thuốc nhưng nó rỗng không.

Tôi nhìn bầu trời lần nữa.
Cái màu sắc kì dị không thể xác định hệt như cơn buồn ngủ. Uể oải. Trễ nãi.

Sài Gòn cuối năm…
Những luồng khí sắc lạnh có khả năng thổi bung mọi nỗi đau người ta cất giấu tận sâu
Tôi xốc lại cổ áo, bước nhanh về phía trước, vị cà phê đắng ngắt tan trong cổ họng.

3. Giấc ngủ chập chờn.

Tôi ngồi đốt hết điếu thuốc này đến điếu khác, hy vọng tìm chút ấm áp mỏng manh.
Tôi vừa mơ thấy mình nắm tay em tung tăng giữa Nhà thờ Đức Bà, cười nói vui vẻ.

Thức giấc…

Drop

Drop

Đốt thuốc như điên, nước mắt chảy không dừng lại được.
Suốt nhìều năm liền, tôi cứ thắp lên  trong mình một hy vọng nhỏ bé như thế. Buổi sáng, trưa, chiều, đêm. Hễ rảnh tôi lại lang thang trên phố, mỏi chân lại tấp vào quán cà phê nhỏ nào đó, ngồi nhâm nhi thứ nước đen sóng sánh tự xây nên ảo tưởng cho riêng mình. Mà quên mất rằng lâu đài bằng cát rồi thì sóng biển sẽ cuốn mất không vết tích

Tôi thấy nhớ những ngày trong veo tịnh không một vết xước bên cạnh em
Rồi thấy thương bản thân mình, tự nhủ với lòng “ Thôi buông tay”. Những thứ không phải của mình cho dù cố gắng thế nào cũng không có được. Chỉ cần đừng nhìn vào mắt em, không gặp em, không vùi mình vào thương nhớ vô vọng mang tên ngày hôm qua. Dễ thôi mà.

Vậy mà, tin nhắn đến. “ Cho em mượn anh một ngày, được không?”
Tôi lại quên sạch sẽ mọi thứ dặn lòng trước đó. Thấy mình như một thằng ngốc không hơn. Tệ thật!

Tôi và em lang thang qua những con đường rộng lớn ngập xe cộ xuôi ngược, những con hẻm ngoằn nghoèo bí hiểm, những vỉa hè ngập lá khô xao xác. Gió lạnh thổi phần phật. Mái tóc em rối tung trong khoảng không đượm buồn nhuộm xám đầy ám ảnh. Tôi muốn vùi mặt mình vào những lọn tóc mềm đó, đặt môi mình lên cái gáy trắng phảng phất mùi gỗ ấm cho thoả hết thương nhớ. Muốn vòng tay siết chặt cái eo nhỏ nhắn, thanh mảnh, thầm thì bên tai em “ Tôi yêu em nhiều biết bao”

Có quá nhiều điều tôi” muốn”. Nhưng trên đời này không phải bất cứ thứ gì “muốn” là sẽ có được
Tôi nhẹ nhàng nắm những ngón tay gầy lạnh cóng buông thõng, ủ ấm trong túi áo khoác mình

- Anh có tin vào duyên số không?
- Anh không biết.
- Anh ấy từng nói với em “ Có bao giờ em tin vào duyên số không thì anh không biết, nhưng anh vẫn tin vào chuyện đó. Vì anh đã có thiện cảm với em từ lần đầu tiên rồi.”

Bất giác, tôi thấy miệng mình đắng ngắt. Tôi không ngăn được mình biến thành một kẻ lạnh lùng và tàn nhẫn.
- Trái đất hình tròn, vốn dĩ không có điểm bắt đầu lẫn kết thúc, quá nhỏ bé, quá chật hẹp, gặp ai đó là chuyện tất nhiên.
Tay em khẽ run lên trong túi áo…

Khi thương ai đó thật lòng, người ta thường mù quáng không biết rằng mình đang làm đau bản thân bằng việc cố chấp yêu. Mà, một tình yêu bằng lí trí thì đâu còn là tình yêu. Cái giây phút mà ta tìm được người thật sự có ý nghĩa với mình trong vô vàn những người ngang qua đời nhau, bất kể sau cuối thế nào, thì việc yêu nhiệt thành vào khoảnh khắc ngắn ngủi đó chẳng phải đáng giá lắm sao, anh?

Mưa

Thời tiết Sài Gòn luôn quái lạ như thế.
Tôi kéo em nép vào mái hiên nhỏ gần đó. Chúng tôi đứng sát  nhau đến mức nghe được hơi thở phả vào không khí ẩm lạnh. Lần đầu tiên từ khi biết nhau, tôi ngắm em thật gần và thật kỹ. Mùi thơm từ mái tóc ướt đẫm nước choáng ngợp cả không gian, rồi dịu dàng ôm chặt lấy trái tim đang khua khoắng lọan xạ trong lồng ngực. Tôi khẽ cúi xuống, chầm chậm, cánh mũi chạm nhau, đôi mắt đen phẳng lặng của em mở to, áng nhìn lơ đãng như giọt nước lững lờ trên phiến lá

Một vệt sáng xanh xé rách bầu trời kéo theo chuỗi dài thanh âm khô khốc.
Mọi vật chao đảo và  nhòe nhọet…
Không có gì diễn ra cả. Nhưng có gì là có gì. Tôi muốn có gì?

4. 3 giờ sáng, tôi nhận được mail từ một người bạn ở xa đã lâu không liên lạc. Nó nhắc tôi nhớ về quãng thời gian cuồng dại của một thời tuổi trẻ nông nổi, những ước mơ không giới hạn, tình bạn đẹp đẽ, mộng mị yêu đương ngọt ngào, vô số những thứ bị lãng quên và biến mất.

Bạn gửi kèm tấm ảnh chụp biển xanh ngắt, gợi nhắc từng có một lần chúng tôi đứng giữa khoảng mênh mông ấy nghĩ đến tương lai, thấy mình nhỏ bé quá đỗi.

Tôi ngồi nhìn chăm chăm vào bức hình và cảm giác mọi thứ đang gãy vụn đi trong lòng. Một cái gì đó cứ dâng lên mãi, dâng lên mãi trong lồng ngực, như sóng tràn bờ, từng đợt, từng đợt.

Rỗng không

Quảng cáo : du hoc uc

Cuộc sống của tôi, công việc, tình yêu, điều gì quan trọng nhất?
Tôi không biết. Chỉ thấy mình đang kiệt sực.

Giây phút đó, tôi nghĩ mình phải rời xa Sài Gòn. Tôi phải đến biển, đứng trước nó, ngắm nhìn nó, khắc sâu nó. Rồi tôi sẽ đi, đến một nơi xa lạ, nơi nào? Bây giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra…

Tôi nhìn khắp phòng một lượt rồi khoác chiếc áo xanh rêu vào, bỏ lại tất cả…

Trong cuộc đời mỗi người đàn ông, có lẽ đều ôm ấp hình bóng một người con gái khiến anh ta day dứt mãi…

Bởi vì đã yêu thì đâu dễ nhạt nhoà….


 

> Trả lời nhanh
Nhập vào tên của bạn:
Nhập mã số xác nhận (bắt buộc):
» Hiển thị cửa sổ mặt cười       » Download bộ gõ tiếng Việt Unikey
 Bạn có muốn chuyển các ký hiệu như :) :( :D ...thành mặt cười trong bài viết này?
 Bạn có muốn chèn thêm chữ ký vào bài viết này ?
 


 
Thông tin cá nhân

sidaxera
Trạng thái: User is offline (Vắng mặt)
Thêm vào nhóm bạn bè
Gửi tin nhắn

CHBTNSB
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30
31




(♥ Góc Thơ ♥)

Tik Tik Tak

Truyện cười

Tin nhanh

Xem theo danh mục
Xem theo danh mục:
Blog chưa có danh mục nào.

Tìm kiếm:
     

Lượt xem thứ:





Mạng xã hội của người Việt Nam.
VnVista I-Shine © 2005 - 2013 VnVista.com