Những mùa thi đã xa!
Tôi ghét những mùa thi bởi sức
ép của mùa thi luôn đe dọa tuổi thọ và vẻ đẹp dung nhan của tôi. Tôi vốn là đứa
con gái có khuôn mặt “chuột kẹp” (mặt chuột đã nhỏ rồi, lại bị kẹp nữa thì còn
gì là mặt?).
Mặt của tôi nhỏ đồng nghĩa với cái đầu
cũng nhỏ, mà cái đầu đã nhỏ thì chắc óc cũng bằng quả nho. Thế nên, mớ kiến
thức của tất cả các kỳ thi, tôi phải vượt qua luôn quá sức đối với tôi. Tôi
ghét những đêm chong đèn học khuya bởi những đêm đó tôi rất buồn ngủ và miệng
tôi thường rộng ra, vì đã ngáp quá nhiều, một cái miệng rộng đặt trên một khuôn
mặt “chuột kẹp” (chắc là sẽ giống yêu quái!). Vậy nên tôi rất ghét những mùa
thi.
Mười một tuổi, đang rất hồn nhiên nhảy
chân sáo sau mỗi chiều tan học thì tôi lại phải quàng một đôi gánh nặng: thi
tốt nghiệp tiểu học và thi chuyển cấp. Vào học ở ngôi trường cấp hai khá danh
tiếng, thoải mái chưa được bao lâu thì tôi lại tiếp tục vất vả với kỳ thi tốt
nghiệp trung học cơ sở. Đang mấp mé tuổi làm công dân thì tôi lại phải đối diện
với hai kỳ thi cực kỳ quan trọng, cực kỳ kinh khủng: thi tốt nghiệp và thi đại
học (Thú thật, trong thời gian ấy, nếu cho tôi một điều ước thì tôi chỉ ước
được ngủ say sưa và chơi hết mình).
Bước vào trường đại học, tưởng mọi thứ dễ
dàng hơn! Ai dè, tôi lại bị ném vào những kỳ thi căng thẳng khác. Đều đặn cứ
năm, sáu tháng ăn chơi, nhảy múa thì có một tháng đói ngủ, đói chơi. Trong thời
gian ôn thi học phần, tôi cứ phải gồng mình lên để học, lấy ngày tháng vui chơi
thoải mái sau kỳ thi làm động lực để cố gắng. Rồi tôi cũng lết qua bốn năm đại
học, với tám kỳ thi học phần cực khổ.
Tôi luôn mong muốn mình học xong thật
nhanh, thật nhanh, được đi làm để thoát khỏi cảnh chong đèn học khuya trong các
mùa thi. Và mong muốn của tôi đã thành hiện thực… Những ngày cuối cùng ở trường
đại học, tôi thường lang thang một mình (con gái văn thường hay vu vơ như vậy).
Tôi đi qua xóm trọ sinh viên, bắt gặp những cô cậu sinh viên khóa sau đang cặm
cụi học dưới ánh đèn bàn. Tự dưng tôi rất thèm được học, được thi. Thèm đến
ngậm ngùi! Lòng tôi thật sự hoang mang khi nhận ra một sự thật: sẽ chẳng bao
giờ mình còn có những mùa thi cặm cụi, miệt mài dưới ánh đèn bàn, sẽ chẳng bao
giờ nữa… Có lẽ vì thế mà khi nói lời chia tay thời sinh viên, điều khiến tôi
tiếc nuối nhất là những mùa thi.
Giờ tôi đã là một giáo viên, tuy nghề
giáo là nghề phải học suốt đời nhưng lại không có những mùa thi căng đầu, nhức
óc. Thỉnh thoảng gặp bạn bè cũ, đôi ba đứa rủ tôi thi cao học. Tôi rất muốn
thế, nhưng điều kiện hiện tại chưa cho phép. Giảng dạy ở một ngôi trường trung
học cơ sở, với trình độ đại học như tôi đã là quá đủ. Nếu muốn học lên cao hơn
thì phải chờ rất lâu.
Mùa hè đến, mỗi lần nhìn thấy hoa phượng
nở, tôi lại thấy nhớ những người bạn cũ. Nhớ những mùa thi vất vả nhưng đầy ắp
kỷ niệm; nhớ mùi mì tôm lót dạ trong những đêm thức khuya học bài; nhớ những
lần ngủ quên trên bàn học, sáng tỉnh dậy tự trách mình lười học và thầm tiếc
tiền điện thắp sáng suốt đêm qua không tắt. Nhớ những đêm vừa học vừa ngủ, đôi
khi phải tự cắn vào tay mình thật đau để tỉnh ngủ; nhớ vị cà phê đắng ngắt, tôi
cố uống trong những đêm cần phải thức. Nhớ những lần lang thang cùng bạn bè,
tụm năm, tụm bảy ở các quán cà phê sinh viên, nhưng khuya về lại chong đèn học
đến sáng… Nhớ, tôi nhớ rất nhiều, kể làm sao hết khi những mùa thi đã xa tôi
rồi!
VnVista I-Shine
© http://vnvista.com