Tựu Trường
- Huy Cận -


Giờ náo nức của một thời trẻ dại !
Hỡi ngói nâu, hỡi tường trắng, cửa gương !
Những chàng trai mười lăm tuổi vào trường
Rương nhỏ nhỏ với linh hồn bằng ngọc.
Sắp hạnh phúc như chương trình lớp học
Buổi chiều đầu họ tìm bạn kết duyên;
Trong sân trường tưởng dạo giữa Ðào Viên;
Quần áo trắng đẹp như lòng mới mẻ.
Chân non dại ngập ngừng từng bước nhẹ
Tim run run trăm tình cảm rụt rè;
Tuổi mười lăm gấp sách lại, đứng nghe
Lòng mới nở giữa tay đời ấm áp.
Tựu trường đó, lòng tôi chưa bắt gặp
Nỗi xôn xao thầm lặng ở trong rương
Của chàng trai mười lăm tuổi vào trường
Mắt tin cậy và tóc vừa dưỡng rẽ.
Người bạn nhỏ ! Cho lòng tôi theo ghé !
Không nỗi gì có thể vuốt ve hơn
Ðêm tựu trường mùi cửa sổ mới sơn
Trẻ mới đánh và lòng trai thơm ngát !