shopvungtau


Giao Lưu

^_^



Các bài viết vào Wednesday 7th December 2011

 
 
Hà thức dậy khá sớm , hôm nay chủ nhật nên nó nghỉ làm . Bố mẹ Hà mất sớm , con bé sống cùng bà ngoại . Nhưng khi lên 18 tuổi , bà ngoại cũng qua đời . Căn nhà bố mẹ để lại , ngoại bán đi từ lâu để có tiền nuôi nó ăn học . Căn nhà của ngoại để lại nằm ở mặt đường nên nó cho người ta thuê còn nó thuê 1 căn nhà nhỏ trong ngõ , gần nhà của Mạnh từ cách đây 2 năm trước . Tiền thuê nhà trong ngõ rẻ hơn 1/3 tiền nó cho người ta thuê căn nhà của ngoại cộng đi làm thêm nó sống cũng rất thoải mái ko lo lắng về chuyện tiền nong cho lắm vì chỉ có 1 mình .


Say làm cổ họng nó rát . Trong lúc tìm điện thoại mà không thấy để biết đã mấy giờ , nó mở tủ lạnh tìm nước mát uống thì phát hiện cái điện thoại nằm ngay trong ngăn đá có vẻ dường như đã đóng băng . À , hqa đau đầu qá nó cho đá vào khăn mặt để trườm quanh má và trán . Cái 1202 có vẻ lì , 1 đêm trong ngăn đá tủ lạnh vẫn sống nhăn răng chả làm sao cả .


Có vài tin nhắn đến .


Hà nheo mắt cố đọc từng chữ , thì điện thoại gừ gừ có cuộc gọi đến , chuôg bị tịt mất rồi ..


- Alô – Hà giọng ngái ngủ


- Anh Khánh đây


- À , sao thế anh ? – Hà đi ra ghế nằm dài thượt ra


- Em đến nấu cơm đi – Khánh nói


- Sao anh ra lệnh cho em ? – Hà nhắm mắt khó chịu


- Đến đi , anh đợi


Nói rồi Khánh cúp máy , k cho Hà nói gì thêm .


Con bé có vẻ giọng khó chịu thế thôi . Nhưng nó mở mắt nhìn trần nhà suy nghĩ khá lâu , nó cũng muốn gặp Mạnh .. nó cũng nhớ Mạnh mà . Dù ghét dù căm thế nào , thì nhớ vẫn rất rõ ràng . Đây là Khánh gọi nó đến . Vì có nhiều lần Hà cũng đã đến nấu nướng cho họ ăn . Khánh , Mạnh và 2 anh chàng nữa , cùng thuê 1 căn nhà 3 tầng ở cuối khu gần nơi Hà ở , đi bộ mất gần 10 phút . Chẳng nghĩ gì nhiều nữa , Hà bật dậy chuẩn bị thay quần áo và đi chợ . Và nó giả vờ như đã quên những gì Khánh nói ngày hôm qua . Việc nó đến căn nhà đó , có lẽ chỉ là để nhìn thấy Mạnh .





Nghe tiếng chuông cửa , Khánh đang nằm trên ghế đọc sách , nó bật dậy ngay lập tức ra mở cửa . Long và Tùng đang ngồi tá lả thấy lạ , vì mọi lần Khánh sẽ sai 1 trong 2 đứa ra mở cửa . Nhưng cả 2 còn ngạc nhiên hơn khi Hà lỉnh kỉnh 1 đống đồ bước vào trong .


- E chào 2 anh nhé


Hà nói rồi tự rẽ sang bếp . Khánh cũng đi theo Hà vào trong bếp . 2 anh chàng vẫn chưa hết ngạc nhiên , tò mò đứng ngoài cửa bếp rình rập , thi thoảng bị Hà và Khánh bắt gặp lại cười trừ . Nhưng lúc có tiếng cửa mở , cả 2 ông thần như giật thót tim chạy ra vì biết là Mạnh về .


- Mạnh , lên phòng tôi bảo cái này – Tùng nhanh nhẩu


- Tôi vào bếp uốg nước đã - Mạnh cởi giày


- Ơ , thôi ông lên phòng đi tôi mang nước cho ông – Long luyến thoắng


- 2 đứa mày làm sao thế - Mạnh cau mày


Cũng là lúc ánh mắt Mạnh dừng lại ở bếp . Nó thấy Khánh và Hà đang chuẩn bị bữa trưa . Mặt nó như đóg băng ấy , trắng toát , lạnh ngắt


- Cô làm gì ở đây thế


- Nấu cơm không nhìn thấy à ? – Hà ngang bướng


- Ai khiến cô


- Tao gọi Hà đến đấy , mày k thíc thì đừng để ý – Khánh xen vào


- Thôi lên nghỉ ngơi đi – Tùng và Long lôi Mạnh đi


Mạnh quay lưng đi , nhưng lửa như bốc lên đỉnh đầu . Nó khá khó chịu chứ . Hà đã là người yêu nó mà . Con bé ngang bướng .


- Em k sao chứ - Khánh nhìn Hà đang im lặng nấu


- Em mạnh mẽ hơn anh nghĩ đấy – Hà nhìn Khánh cười


- Mạnh mẽ qá là biếu hiện ban đầu của yếu đuối – Khánh vỗ vào đầu Hà 1 cái


- Anh đừng tỏ ra thôg mih qá – Hà nhăn mặt đáp trả


- Tại em ngốc qá – Khánh lại véo má Hà


- E .. hèm hèm – Tùng và Long hắng giọng


- Gì thế - Khánh quay sang


- 2 người .. – Khánh và Tùng chỉ chỉ


- Yêu nhau , nhìn ko biết à – Khánh kéo vai Hà ôm lại gần


- Chết rồi – Long và Tùng chạy ra ngoài va mạnh vào nhau như vừa nghe 1 sự thật qá chấn động


- Anh làm thật hả - Hà nói


- Hãy để người đó biết hối hận 1 lần đi – Khánh buông vai Hà


- Anh ấy sẽ tổn thương phải ko – Hà cúi mặt


- Có thể , em ko đành à – Khánh nhìn dág vẻ Hà


- Nếu người ấy đau .. có lẽ , em cũg sẽ đau … - Hà nuốt nước mắt


- Vậy em đau .. nó có cảm thấy ko – Khánh quay đi


- Em muốn biết lắm – Hà cắn môi , tiếp tục nấu


Khánh khó chịu khi nhìn dáng vẻ đau khổ ấy . Nó chỉ muốn ôm Hà để cho chính tâm trạng của nó nhẹ bớt , nhưng nó cố nén những hành độg iêu thương ấy lại . Bàn tay nó nắm chặt .


- Aaa – Hà khẽ kêu lên


- Em sao thế - Khánh nắm lấy bàn tay vừa bị dao cứa sâu hoắm


- Em cắt vào tay rồi


- Đợi anh chút – Khánh vội đi lấy bông băng


Hà cúi mặt , nó k thấy đau .. vết thương ngoài da này dù có sâu thế nó cũg chẳg đau và nhức như vết thương trong lòg nó ..


- Lại đứt tay hả - Mạnh tiến vào


- K sao – Hà quay đi


Rất nhanh , Mạnh kéo tay Hà , nó ngậm ngón tay bị đứt của Hà .. Mạnh làm vậy để k chảy máu nữa , và sẽ đỡ đau hơn . Hành động ấy làm Hà đau lòng hơn , nước mắt đột nhiên rơi vội xuống .. Giá như , Mạnh vẫn thuộc về nó .. thì nó đã hạnh phúc chứ chẳng đau thế này .


Khánh đứng trôn chân ngoài cửa bếp . Lúc này nó chỉ thoáng nghĩ , sao nó ko nghĩ ra hành động ấy .. Hay tại , tìh cảm của nó .. Không hề được như Mạnh dành cho Hà . Nó nhận ra … Mạnh chưa bao giờ từ bỏ .


Nhận thấy sự có mặt của Khánh . Mạnh dừng việc cầm máu ấy lại , nó mở tủ lạnh lấy nước rồi coi như mình chưa làm gì ..


- Lần sau đừng làm vậy nữa – Hà đột nhiên nói


- … - Mạnh dừng lại im lặng


- Đừng tỏ ra ân cần như thế nữa – Hà gìm giọng


Mạnh vẫn không nói gì . Nó tiếp tục đi ra ngoài . Sự lạnh nhạt ấy . Như càng làm Hà đau hơn mà thôi . Đau đến tưởng như chết đi được .


Hà khóc . Còn Khánh im lặng đứng nhìn . Nó cũng cảm thấy khó chịu tận trong lòng . Bây giờ thì nó làm gì chứ . Khánh im lặng tiến lại gần , nó băg ngón tay đó cho Hà . Còn Hà vẫn cúi mặt dửng dưng , đến ánh mắt cũg như muốn vỡ vụn dưới nền nhà ..


Khánh ôm Hà vào lòng . Vỗ nhẹ vào lưng .. nó hít 1 hơi thật sâu ..


- Em hãy lợi dụng tình cảm của anh đi ..


* * *


Thức dậy , 1 tuần nữa trôi qua vùi đầu vào côg việc để quên đi những điều cần phải quên . Thế nhưng cố quên là 1 điều ngu ngốc . Càng cố gạt đổ mọi thứ , thì khi nó vỡ ra , mảnh vỡ sẽ gim lại vào da thịt .. lại càng đau nhức vô cùng tận .


Cứ như vậy .. Và ngày nào cũng vậy , cuối tuần tôi lại đến nấu cơm cho Khánh . Nói là đến nấu cơm cho Khánh , nhưng chỉ là muốn nhìn thấy Mạnh mà thôi . Mạnh vẫn vậy . Lạnh lùng . Tôi quan sát anh . Anh vẫn rất bình thường , như thế tôi chưa từng là cái gì của anh .. Tôi không hiểu nữa , đôi lúc tôi bắt gặp ánh mắt anh .. nhưng sao gần nhau đến vậy .. mà lại xa lạ đến thế . Mỗi 1 phút giây trôi qa .. nỗi đau như dâng ngược ..


- Em lại buồn - Khánh đứng cạnh tôi ngoài ban công


- Có vẻ như là điều em và anh làm chẳng khiến người ta bận tâm đâu


- Mình đã làm gì đâu – Khánh nhìn tôi , tôi bất giác nhìn sâu vào mắt anh


- Anh nói vậy là sao … - Tôi không hiểu câu nói ấy cũg như cách anh nhìn tôi


Và sát lại , anh nhẹ nhàng hôn lên môi tôi . Như 1 sự cố tình , nói là 1 chiếc hôn .. nhưng đó chỉ như 1 cái chạm môi không có cảm xúc gì nhiều . Tôi chỉ hơi hoảng hốt , nhưng mội cảm giác lại tê liệt . Tôi tròn mắt nhìn vào mắt anh .. còn anh thì , khẽ nháy mắt 1 cái .


Lúc này 2 tay tôi mới từ từ đẩy anh ra . Anh mỉm cười .


- Như vậy mới là bắt đầu – Khánh nói


Tôi không biết phải nói gì nữa . Cũng không biết phải hét lên hay quát tháo hay như thế nào . Tôi chỉ cảm thấy mình đag ngơ ngác . Rồi ánh mắt tôi va phải Mạnh khi trốn cái nhìn của Khánh . Mạnh ở đó lúc nào nhỉ , vậy là Khánh cố tình đúng không . Tôi bối rối qá . Tôi nhìn Khánh với ánh mắt phải làm thế nào bây giờ . Khánh mím môi quay đi . Giờ thì tôi đối diện với Mạnh . Và Mạnh kéo tôi đi . Khánh đứng lại đó , không 1 hành động nào như chờ xem Mạnh sẽ làm gì , và anh cười như là cảm thấy chuyện này rất hay ho vậy . Tôi chỉ muốn nổi điên lên mà thôi .


Mạnh nắm cổ tay tôi rất chặt . Cảm giác như sợ tôi chạy mất vậy . Tôi cảm thấy đau tê bàn tay . Anh kéo tôi vào phòng . Đóng mạnh cửa lại . Tôi vẫn thấy tiếng Tùng và Long nháo nhác ngoài cửa nói Mạnh bình tĩnh lại . Giờ ở đây chỉ có anh và tôi . Anh nhìn tôi bằng ánh mắt rất khác mọi ngày . Hơi thở của anh như dồn dập . Bất chợt anh túm lấy 2 vai tôi .. Ôm lấy tôi .. Ôm chặt đến nỗi tôi đã cố vùng ra vì quá sợ hãi hành động ấy của anh mà không được .


- Anh làm sao vậy – Tôi hét lên , cố vùg ra


- Suỵt – Anh nói ra hiệu im lặng


- Anh điên à – Tôi vẫn k ngừng lại


- Yên lặng – Giọng nói của anh như đag cố gắng bình tĩnh đến đág sợ


- Buông em ra – Tôi đứng im trog vòg tay anh


- Tại sao em luôn dẫy dụa ngay cả khi đã ở trong lòg anh - Mạnh đột nhiên nói


- Anh nói gì vậy .. – Tôi thật sự không hiểu


- Tại sao , em không bao giờ ở yên trog tim anh , nhất định phải là xáo trộn nó lên


- …. – Tôi im lặng , và chỉ thấy ngộp thở


- Tự em cứ lồg lộn chạy ra khỏi vòg tay anh .. - Mạnh kéo vai tôi ra và nhìn tôi


- Tự em sao … - Tôi gìm giọng


- Ừ , đc rồi .. bây giờ .. e có thể đi mãi mãi được rồi đấy - Mạnh buông tay khỏi vai tôi


Tôi nhìn anh như chợt vỡ ra 1 sự thật nào đó , mơ hồ lắm .. nhưng lại đau nhói tim gan . 2 chân như không còn sức để đứng nữa .. Tôi lùi lại , tôi chỉ muốn phủ nhận , tôi chưa từng bao giờ có ý định muốn rời xa anh ấy . Nhưng tôi không biết nói gì . Không biết phải biện minh ra sao . Sao anh ấy lại nói thế . Nước mắt cứ vô thức mà rơi ra …


- Em đâu có muốn rời xa anh đâu . Anh đã đẩy em đi .. – Tôi nhìn Mạnh


- Vậy sao ? Nếu em cho rằng , người đã ôm em chặt đến thế .. lại có thể dùng chính đôi bàn tay này để đẩy em đi thì .. em hãy nghĩ như thế đi - Mạnh cười


- Vậy mọi chuyện là thế nào , tại sao anh không nói cảm giác của anh cho em biết – Tôi hét lên


- Cảm giác của anh ? Em có bao giờ thật sự quan tâm ?


- Em .. – Tôi giật mình vì câu nói ấy


- Chỗ này này - Mạnh chỉ tay vào tim


- …


- Anh đã đau thế nào . Anh có bao giờ than thở ? Em đau lắm sao ? Sao em dày vò anh ? - Mắt Mạnh như sắp khóc vậy , nhưng tôi biết nước mắt anh sẽ không dễ dàng rơi trước mặt tôi


- Em … xin lỗi … - Tôi đưa tay chạm vào phía tim anh


- Em ra ngoài đi - Mạnh gạt tay tôi và quay lưng lại


Tôi đứng đó , vòng tay ôm lấy phía sau Mạnh . Cả 2 im lặng . Im lặng . Rất lâu .


….

 

 
Lượt xem thứ:





Mạng xã hội của người Việt Nam.
VnVista I-Shine © 2005 - 2019 VnVista.com