Một chuyến đi ngắn

Hôm nay tôi đã thử một lần đi bộ đến phòng tập, mục đích chỉ là để đôi chân thêm linh hoạt. Đoạn đường đi cũng không có gì đặc biệt: bước chân khá thoải mái, nhịp nhàng, tuy trên cao là ánh mặt trời của trưa Sài Gòn, và đồng hồ đang điểm 10h30'. ... Sau hơn 2 tiếng miệt mài với tạ và sắt như mọi ngày, người mệt nhoài, tôi bắt đầu chuyến hành trình về nhà. Nước mang theo đã hết, mồ hôi nhễ nhại, nắng rọi gay gắt ngay đỉnh đầu khiến cơ thể càng thêm mất sức. Lúc này đây, tôi đã bắt đầu cảm nhận được cuộc sống quanh mình. Như đang vào vai của một kẻ hành khất

Live to Share

 
Hôm nay tôi đã thử một lần đi bộ đến phòng tập, mục đích chỉ là để đôi chân thêm linh hoạt. Đoạn đường đi cũng không có gì đặc biệt: bước chân khá thoải mái, nhịp nhàng, tuy trên cao là ánh mặt trời của trưa Sài Gòn, và đồng hồ đang điểm 10h30'.
... Sau hơn 2 tiếng miệt mài với tạ và sắt như mọi ngày, người mệt nhoài, tôi bắt đầu chuyến hành trình về nhà. Nước mang theo đã hết, mồ hôi nhễ nhại, nắng rọi gay gắt ngay đỉnh đầu khiến cơ thể càng thêm mất sức. Lúc này đây, tôi đã bắt đầu cảm nhận được cuộc sống quanh mình. Như đang vào vai của một kẻ hành khất với đôi chân không lành lặn, tôi lê từng bước qua các con hẻm nhỏ dọc ngang, ngước nhìn thật chậm cuộc sống của mọi người.

Sài Gòn giữa ban trưa cũng có nét đẹp riêng của nó. Chợt... vấp ngã, tim mệt rồi, đập liên hồi nhưng tôi vẫn gượng đứng dậy. Nhắm mắt lại, hít thật sâu và thở thật chậm, chỉ cố để lấy lại chút sức. Phù - thở ra một hơi thật dài, tôi đã thấy khỏe hơn. "Cất bước tiếp thôi!" - tôi tự nhủ, để lại được thấy những điều kỳ diệu, mà chỉ có đi thật chậm bạn mới nhận ra được. Cúi người xuống, tôi nhặt một cây đinh to nằm trơ trọi giữa đường và bỏ vào thùng rác gần đó. Thêm được không quá mươi bước, bên kia đường, một bà cụ với cái bị và vài tờ vé số đang đứng chờ một ai đó đưa qua. Thoắt, tôi băng thật nhanh qua và cố làm điều mà ngày thường vì đi quá vội tôi đã không làm được, tuy trong lòng rất muốn: nắm lấy tay bà và dẫn từng bước thật chậm giữa hai chiều xe xuôi ngược. Nhìn bà đi xa rồi, dáng người khom khom, tóc bạc trắng, tôi lại nhớ đến Ngoại mình. Còn nửa đoạn thôi là đến nhà rồi, trời nắng như đổ lửa. Trong đầu vẫn còn đâu đó hình ảnh bà lão ấy, tôi khẽ giật mình vì một cánh tay chìa ra mời vé số: đó là một cậu bé mặc áo học sinh lớp ba. Muốn mua cho em vài tờ, nhưng tôi không mang theo đồng nào cả. Lục tìm trong túi, chỉ có vài viên kẹo nhỏ để tặng em. Em bước đi tiếp, để lại sau lưng là một lời chúc tốt đẹp khẽ thầm trong miệng: "God bless you. Amen".

Gần đến cửa nhà, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi đã lựa chọn đi bộ vào ngày hôm nay. Nó giúp tôi chiêm nghiệm cuộc đời, để thấy rằng quanh mình cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn, dù cho nó có khó khăn đến thế nào đi nữa. Cuộc sống luôn cần có những tấm lòng, sự chia sẻ và biết thương yêu nhau để trở nên tốt đẹp hơn. Chợt không xa, một cánh hoa dại đang đưa mình trong làn gió nhẹ. Phải chăng bấy lâu nay, vì muốn níu lấy cuộc đời, mà tôi đã ngược đãi thời gian của mình? Quá vội vàng nên tôi chẳng nhận ra được những điều tốt đẹp nhỏ nhoi quanh nơi tôi đang sống...

Tâm hãy như bông sen trắng nhưng vẫn sống động như mặt hồ!


V.XIII

 

> Trả lời nhanh
Nhập vào tên của bạn:
Nhập mã số xác nhận (bắt buộc):
» Hiển thị cửa sổ mặt cười       » Download bộ gõ tiếng Việt Unikey
 Bạn có muốn chuyển các ký hiệu như :) :( :D ...thành mặt cười trong bài viết này?
 Bạn có muốn chèn thêm chữ ký vào bài viết này ?
 


 
Thông tin cá nhân

V.XIII
Nơi ở: Đời là Cõi Tạm... †
Yahoo: eltonjonh135  
Trạng thái: User is offline (Vắng mặt)
Thêm vào nhóm bạn bè
Gửi tin nhắn
Hạnh phúc luôn ở quanh ta: trên gương mặt của những ai biết cho, biết nhận, biết mưu cầu và trân trọng nó (P.H.P.V)

Chatbox
!

Xem theo danh mục
Xem theo danh mục:
     


Tìm kiếm:
     


Music



Lượt xem thứ:





Mạng xã hội của người Việt Nam.
VnVista I-Shine © 2005 - 2017 VnVista.com