love is  life !! ...belive in love, although it make U hurt !

Xem theo danh mục
Xem theo danh mục:
     


Tìm kiếm:
     

Say "hi" :)


Cám ơn bạn đã ghé qua blog của Thi Smilie
hiện tại đã đc 16 bi`nh chọn, ai là mem thì vote bạn T một cái nhá. thanks!

àh, Rất nhìu người ghé qua và bảo rằng : sao web của bạn bùn wa' zi ?? Thiệt tình là cũng hok bít tại sao nữa. Có lẽ là vì khi bùn bùn mới chạy lên web, viết cái gì đó nên chả vui nổi 4.gif tâm trạng mà ^^, dù zị, mình vẫn thix những câu chiện thật bùn trong web mỗi khi chả có chiện gì bùn cả. hok hỉu sao mấy truyện ngắn hay toàn là chiện bùn nhỉ? Hi vọng ko khí của web ko làm ảnh hưởng đến tâm trạng của bạn. Mình ít đọc truyện cười , nên hình như web hok bao giờ có cái khoản đó.
Trong web, mình chăm sóc kĩ nhất là mục truyện ngắn và cuộc sống- suy ngẫm, nhạc nữa. Nếu đã ghé qua, hãy xem thử nhé. nhaymat.gif

à, còn chiện nì nữa : chủ nhân của nó hok giống cái web nì đâu, cũng nhí nhảnh và hơi bị "bất bình thường" lắm đóa angry.gif Rất vui nếu dc làm wen với mọi người music.gif


Thông tin cá nhân

hoangthi
Họ tên: Nguyễn Hoàng Thi
Nghề nghiệp: student
Sinh nhật: 7 Tháng 7 - 1989
Nơi ở: một nơi ko bít ^^
Yahoo: the_ocean_89  
Trạng thái: User is offline (Vắng mặt)
Thêm vào nhóm bạn bè
Gửi tin nhắn
cuộc sống thật khó hiểu và đầy bất ngờ.. có lẽ vì vậy mà ta yêu nó chăng ?

chat chit


link web hay


IF ONE DAY.......
(A?nh hien gio ko hien thi duoc)





if one day…
You feel like crying…
Call me
I can’t make you laugh…
But…
I can can cry with you…

If one day, you want to run away…
Don’t afraid to call me…
I promise you not to ask you stop,
But…
I can run with you…

If one day…
You don’t want to listen to anybody,
Call me …
And I promise to be very quiet…

And…
If one day…
You call and and there’s no answer
Come fast to see me…
Perhaps … I need you….
.

Rain again :)




[yÊu MộT NGưỜI]



 Yêu một người không có nghĩa là chỉ cần một vòng tay ôm khi trời lạnh mà đôi khi chỉ cần một ánh mắt dịu dàng cũng đủ làm ấm cả không gian...

* Yêu một người không có nghĩa là chỉ cần một người nắm tay sóng bước mà đôi khi chỉ cần một bàn tay nâng dậy khi vấp ngã, để biết mình có thể vững vàng hơn...

* Yêu một người không có nghĩa là cần ấm áp những nụ hôn môi mà đôi khi chỉ cần một nụ hôn phớt nhẹ trên trán cũng đủ biết anh còn gần...

* Yêu một người không có nghĩa là cần một bờ vai để gục đầu vào khóc mà đôi khi còn cần một người có thể lau nước mắt và kéo em đứng lên.

* Yêu một người không có nghĩa là phải luôn gượng cười mà đôi khi còn phải biết tức giận, hờn dỗi và "không tha thứ"... để biết vẫn còn là chính mình...

* Yêu một người không có nghĩa là yêu một bóng hình,một dáng vóc để lấp đầy nỗi cô đơn mà đôi khi chỉ là mong được sẻ chia, được quan tâm, chăm sóc ai đó (và được ai đó quan tâm, chăm sóc)

* Yêu một người không có nghĩa là đợi chờ mà đôi khi thử đi tìm khi người ta không đến, biết đâu đó mới là hạnh phúc?

* Yêu một người không có nghĩa là phải ở bên nhau mọi lúc mà đôi khi còn cần biến mất trước mắt nhau 1 phút để biết còn được lo lắng và để biết nâng niu, trân trọng...

* Yêu một người không có nghĩa là sẻ chia hết mọi bí mật mà đôi khi giữ lại cho mình một chút suy nghĩ, 1 chút kỷ niệm dịu dàng... để còn biết mình đã yêu...

* Yêu một người không có nghĩa là yêu một con người hoàn hảo nhưng đôi khi phải biết sự hoàn hảo trong tình yêu là vô cùng...

* Yêu một người không có nghĩa là có quyền xét đoán Quá khứ hay Hiện tại mà đôi khi cần phải biết yêu những gì đã qua để biết mình đã may mắn đến nhường nào...

* Yêu một người không có nghĩa là phải Tha thứ cho những lỗi lầm mà đôi khi còn cần phải học cách nắm tay nhau vượt qua những lỗi lầm đó...

** Yêu một người không có nghĩa là phải tin vào mọi điều người ấy nói nhưng đôi khi phải Tin - 1 - cách - trọn - vẹn vào những gì người ấy đang cố gắng làm...

*** Yêu một người không có nghĩa là bạn đang yêu một người Đàn ông mà đôi khi còn là đang yêu một người Bạn, một người Anh trai nghiêm khắc. Yêu một trái tim, một nụ cười và ba giọt nước mắt....


Blog bạn bè
Một mình
Khi rơi nước mắt không có ai dỗ dành, vậy nên học được cách trở nên...

Tình yêu tựa cơn gió





Em ngồi co gối nơi góc cửa sổ, tay...



Người này và người đó (2)
Tác giả : Nguyễn Phong Việt


Ta chọn người này vì không dám bắt...



Người này và người đó (1)
Tác giả : Nguyễn Phong Việt



Tại sao ta chọn người này mà...

Đám cưới


Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay...

Ta mới thật sự...


Bình luận mới
bluestar47 trong Mưa - nắng
phomuabuon trong Mắt buồn
le ngoc thom trong Nhìn điện thoại đoán tính cach!
Guest_Nguyễn Minh Sơn_* trong Mưa - nắng
Guest_Nguyễn Minh Sơn_* trong Mắt buồn
Guest_camchuongxanh_* trong Mưa - nắng
hoangthi trong Mưa - nắng
tieu_luc_xa trong Mưa - nắng
hoangthi trong Mưa - nắng
tieu_luc_xa trong Mưa - nắng

CHBTNSB
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30
31

gởi anh !
Hoathuytinh.com
User Posted Image

Rồi cuối cùng điều ấy cũng xảy ra
Tất cả hay không ai là người có lỗi?
Duy chỉ có tình yêu là vô tội
Dẫu đã biến anh thành kẻ dối lừa

Em không trách anh chuyện của những ngày xưa
Chuyện một thời, ai mà chả có
Nước mắt em rơi cũng không phải vì đổ vỡ
Em khóc cho lòng kiêu hãnh, niềm tin

Anh cứ bước đi, đừng quay lại ngoái nhìn
Từ “hối hận” em sẽ không bao giờ nói
Chỉ đâu đó trong tim em thẳm sâu nhức nhối
Khi ký ức ngày xưa ào ạt dội về

Sẽ không còn từ nay những phút đam mê
Cũng sẽ chẳng còn những cơn giận dỗi
Hay những câu chuyện rì rầm mỗi tối
Liệu có khi nào anh chợt nghĩ tới ngày xưa

Những buổi chiều về cùng nhau dưới cơn mưa
Anh vẫn nói hai đứa mình thật lạ
Cứ đi với nhau là trời mưa tầm tã
Em thì hồn nhiên bên anh quá vô tư

Anh bảo em đừng trách anh ư?
Em có trách đâu, em giận em vội vã
Thôi thì thêm một lần trả giá
Em cũng biết rằng mình sẽ lớn khôn lên.

Nỗi đau nào rồi cũng sẽ quên
Em sẽ quen với cuộc sống không có anh bên cạnh
Quen cả với những nỗi đau buốt lạnh
Nụ cười trên môi, còn nước mắt trốn vào tim.

Rain !





Em lại muốn về với biển yêu thương
Bờ cát xưa ,viết tên hai đứa mình ở đó
Em ngúng nguẩy giận hờn con sóng nhỏ
Sóng vô tình cuốn mất nửa tên anh

Em ước một lần bay vào khoảng trời xanh
Để gọi tên những khung trời kỉ niệm
Hạnh phúc đơn sơ ,suốt đời em tìm kiếm
Sao anh hững hờ ,quay bước giữa tình em

Biển có lỗi gì khi nắng cứ nhạt thêm
Dấu vào đại dương những nỗi buồn sâu thẳm
Lời tỏ tình trong buổi chiều nhạt nắng
Và cũng buổi chiều ...em nhận tiếng chia tay

Nếu thật buồn ,anh cứ trở về đây
Sóng sẽ hát ,lời ru của đá núi
Bờ cát dịu dàng ,thay lời an ủi
Biển bao dung ,muôn thuở vẫn hiền lành


Nguyện một đời chung thuỷ với biển xanh
Nếu chết đi ,cũng hoá thành sóng nhỏ
Dẫu mưa giông gió gào ,em chẳng sợ
Chỉ xin một lần ...
tan vỡ giữa lòng anh


khi anh nắm lấy tay e..
 


Một bước, hai bước... cả vạn bước chân em đi giữa trời giông bão, vẫn thấy trên cao mây trắng bình thản trôi và trời xanh ngập tràn ánh nắng trong ngần soi bóng em bên anh sóng sánh nghiêng nghiêng. Em biết là anh chẳng bao giờ để em lỡ nhịp, bởi từng bước em đi luôn có bàn tay anh nắm tay em... không rời...

Khi anh nắm lấy tay em,

Dải ngân hà như trải ra trước mắt em vô tận.... bừng sáng những vì sao lung linh soi đường cho anh dìu dắt em qua hết những ngày chông chênh. Đường em đi thênh thang vạn lối, lối tắt lối dài nào cũng có anh bên...

Khi anh nắm lấy tay em,

Em biết, có một trời yêu thương sâu vời vợi anh trao gửi cho em. Em biết, một cái nắm tay đôi khi em cần hơn muôn ngàn lời nói. Em hiểu ra rằng, anh yêu em...

Khi anh nắm lấy tay em

anh ko nói gì cả, nhưng em biết, một lần nữa cái nắm tay lại nói hộ anh, em rút tay ra, ko khóc, nhẹ nhàng mỉm cười...bởi vì, cái nắm tay có nghĩa là "anh xin lỗi, anh ko thể làm khác được.." Em quay lưng đi...

khi anh nắm lấy tay em...


Bạn bè
kingkongvn
kingkongvn
thanhquoc
thanhquoc
hong_ngoc123
hong_ngoc123
tthanhchungxd
tthanhchungxd
gemini3691
gemini3691
THE ANH
THE ANH
le_phi47
le_phi47
neuconcongaymai
neuconcongaymai
Shane Finlan
Shane Finlan
namtruong
namtruong
Xem tất cả

raining... and sun









....




   Trong: Truyện ngắn
 
"em không cần anh hỏi han, trò chuyện hay quan tâm, em chỉ cần nhìn thấy anh tồn tại, chỉ cần thế thôi"

***

Câu chuyện này đến với tôi sáng nay, và nó là một trong những động lực để tôi mở blog lại. so với những gì tôi từng viết. đây là một câu chuyện khá lạ. Nhưng nó là một câu chuyện mà tôi không cần phải ngừng lại để tưởng tượng. Nó chạy dọc và xuyên suốt. Rõ ràng như thể tôi là kẻ kể lại một câu chuyện đã xảy ra rồi. vậy thôi.

CHỈ CẦN THẤY ANH
o0o


http://files.myopera.com/kidnotkid/Images/3.bmp

Sean:

Bảy giờ tối, như thường lệ, Sean ngồi cafe với một vài đối tác quan trọng. Nhưng hôm nay, anh có cảm giác gì đó rờn rợn, lành lạnh chạy dọc sống lưng suốt từ lúc anh bước ra khỏi cơ quan đến giờ.

Cố gắng giữ cho mình bình thường và tự nhủ chỉ là mớ cảm xúc lung tung, anh hướng đầu óc mình về công việc, cho đến khi, anh tình cờ quay người về phía góc trái của quán và phát hiện một khuôn mặt rất quen đang chăm chú nhìn mình. Là Kei. Cô ngồi một mình, chống cằm, nhìn về anh không một cái chớp mắt. Khi nhận thấy anh phát hiện ra mình, Kei nở một nụ cười nhẹ và tiếp tục...nhìn.

Sean khó chịu vô cùng, anh cảm thấy mình đang bị làm phiền. Anh đang làm việc, và anh không muốn có bất cứ thứ gì xen vào. Nhất là Kei. Anh lẳng lặng quay đi, khuôn mặt lạnh tanh. Trong đầu thoáng lên một cái suy nghĩ : làm cách nào Kei biết anh đang ở đây. Hay chỉ đơn giản là tình cờ?

8h30 tối. Sean khẽ kín đáo liếc nhìn về góc trái. Kei vẫn ngồi đó, một mình, không ai đến cùng cô cả. Sean cảm thấy bực bội mà không rõ vì lý do gì. Anh lấy điện thoại ra, nhắn cho cô "Em về đi". Không hồi âm. Sean gọi điện thoại. Kei khóa máy.

9h30 tối, đối tác của anh ra về. Anh đứng lên, tiễn. Kei vẫn còn đó. Sean đưa đồng nghiệp của mình ra rồi vòng vào quán. Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện Kei.
- Em ở đây làm gì?
- Để nhìn thấy anh.
- Vì sao em biết anh ở đây? Sean gắt gỏng
- Đó là bí mật của em. Kei cười.

Cô phục vụ bước tới, nhìn anh bằng một cặp mắt đầy hoài nghi: "Anh có uống gì nữa không?".

Kei nhìn cô phục vụ, rồi nhìn anh. Cô lên tiếng:

- Ra ngoài đi anh, em ngồi đủ lâu rồi, và anh vừa mới uống.

Chẳng cần đợi anh trả lời, Kei đứng lên, bước thẳng ra ngoài quán. Sean đứng dậy, theo sau với cái nhìn đầy bực bội của cô phục vụ. Sean cũng bực không kém. Kei hôm nay không giống Kei mọi khi. Cô khác, khác vô cùng.

http://x0c.xanga.com/cebd0b5b3773465799638/z39022114.jpg

Kei chờ anh ngoài cửa quán. Khuôn mặt bực bội của Sean cũng chẳng làm Kei đổi sắc mặt. Cô nhún vai hỏi anh:

- Anh còn bận gì lúc này nữa không?
- Để làm gì
- Cho em xin 2 tiếng đồng hồ còn lại trong ngày của anh đi
- Không!
- Vì sao?
- Khuya rồi, em về đi
- Chẳng sao cả. Anh đã bảo anh có lỗi với em. Vậy cho em 2 tiếng ngày hôm nay xem như xin lỗi đi.
- Thôi được. Em muốn gì
- Chở em đi một vòng thành phố đi.
...

- em ôm nhé
- im lặng
- Im lặng là đồng ý đấy, ôm đấy.
- em cắt tóc ngắn khi nào?
- Khi anh chia tay em!
- Im lặng
- Sao hôm nay em lại ở đây
- Em muốn nhìn thấy anh. Nếu em không tự tìm đến, anh chẳng bao giờ xuất hiện cả.
- Nhìn thấy thì được gì
- Chỉ là nhìn thấy thôi!

Sean lặng lẽ cảm nhận vòng tay của Kei siết chặt mình. Anh bỗng nghe lòng mình nhói lên. Nhưng rồi vẫn im lặng. Mọi thứ đã chấm dứt. Anh - Kei - và thứ tình yêu không có hồi kêt kia.

Anh chỉ đang xoa dịu Kei mà thôi.

Kei cất tiếng hát. Cô hát đủ thứ. Tiếng việt rồi tiếng anh, bài nọ xọ bài kia. Hát như chưa từng được hát. Giờ thì cô làm Sean trở nên bối rối và ngạc nhiên. Kei trước đây, dù cho anh có năn nỉ cô hát cho anh nghe thì cô cũng chỉ hát đúng một bài rồi im bặt. Chuyện hát nghêu ngao giữa đường phố thế này có lẽ là mơ anh cũng không ngờ tới...

-em có say không đấy
-anh trông em có giống người say không?
-Không
-Thế thì anh hỏi làm gì?
-Hôm nay em lạ lắm.
-Anh đừng băn khoăn, đôi khi em vẫn đầy những cái bất chợt thế này mà. Chỉ là khi yêu anh, em bỗng dịu dàng thôi.
-Im lặng
-Anh biết điều gì làm em sợ nhất khi chia tay anh không?
-Điều gì?
-Anh bất chợt như tan biến mất vào không khí vậy. Em không thể tìm thấy bất cứ thứ gì chứng tỏ rằng anh đang hiện hữu. Yahoo không sáng, blog bỏ hoang, không tin nhắn và không cuộc điện thoại. Thế nên, em phải đi tìm. Em ghét cái cảm giác biến mất. Em chỉ cần nhìn thấy anh thôi!

-Anh bận - Sean thở dài - Anh còn nhiều thứ phải làm lắm. Em quên anh đi
- Quên anh hay không, đó là quyền của em.

http://fc01.deviantart.com/fs13/p/2006/361/d/d19855539256d13d.jpg

12 giờ kém. Sean đưa Kei đến trước cửa nhà.

-Nếu lúc trong cafe, anh không đến nói chuyện, thì em vẫn ngồi đấy à?

-Em sẽ ngồi cho đến khi anh đi. Chỉ để trông thấy anh thôi. Em không có ý định chờ anh bắt chuyện.

-Thôi em vào đi

-Hôn em đi!
-....
-Nụ hôn cuối. Em sẽ không phiền anh nữa

Một thoáng ngập ngừng, nhưng rồi Sean cũng kéo kei lại, anh đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ. kei bỗng ôm choàng lấy anh, rồi biến nụ hôn ấy trở nên vô cùng mạnh mẽ. Sean choáng ngợp giữa một mớ cảm xúc. Anh đẩy cô ra.

Kei cười.

-Cám ơn anh. Anh về cẩn thận, và đừng quên em đấy.

Nhìn cô khuất dần lên những bậc thang, Sean thở dài.

6h sáng.

- Anh ơi, Kei... - Gebbie run bần bật trong điện thoại
-Kei làm sao? Em nói đi
-Kei chết rồi.
-Em có đùa không? Tối qua Kei vừa gặp anh
-Không, em không đùa. Em vừa gọi đến nhà cô ấy. họ bảo cô ấy bị tai nạn xe tối hôm qua.

http://songdep.xitrum.net/images/dd.jpg

Sean thấy mình không hiểu gì cả,đầu óc anh quay cuồng, rõ ràng tối qua, Kei không đi xe và anh là người đưa cô về kia mà... Anh rùng mình khi nghe Gebbie bảo Kei nhập viện lúc 7h tối, và mất ngay sau đó.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh...

Kei:

Tôi yêu sean điên cuồng. Tất cả mọi người, đều không hiểu tại sao tôi yêu sean, và yêu sean vì điều gì. Họ bảo sean không tốt. Nhưng yêu ai và như thế nào, đấy là quyền của tôi. Tôi thấy Sean tốt, tôi cảm nhận được từ anh ấy nhiều thứ.

Và tôi yêu sean.

Trời đất sụp đổ vào cái ngày anh ấy chia tay tôi. Tôi khóc hết nước mắt rồi chợt nhận ra, điều đáng sợ nhất là anh ấy hoàn toàn biến mất, như thể tôi đã yêu một người không có thật vậy. Tôi không cần anh ấy trò chuyện hay quan tâm tôi. Tôi chỉ muốn nhìn thấy anh ấy đang tồn tại. Bất cứ điều gì. Chỉ cần một cái nick sáng, một câu status vớ vẩn. Hay một câu chuyện từ những người bạn của Sean rằng anh đang thế này hay thế kia.

Nhưng hoàn toàn không có gì cả.

Tôi sợ đến phát điên lên. Tôi muốn tìm anh ấy. Nhưng tôi không biết anh ấy ở đâu, và tìm như thế nào. Cảm giác đau đớn bắt đầu giết dần giết mòn tôi. Nó hạ gục tôi trên mọi phương diện. Tôi không ngừng nghĩ về sean và cảm thấy bất lực với chính mình. Tôi chỉ cần nhìn thấy anh ấy...

Tôi không muốn mất sean. Tôi là một kẻ ích kỷ, vô cùng ích kỷ và tôi không muốn thứ gì vuột khỏi tay mình. Tôi không muốn một ngày nào đó, sean quên tôi.

Tôi muốn trông thấy sean. Tôi phải khiến cho anh ấy không thể nào quên tôi. ...

http://1280.com/file/pic/blog/42675.jpg

Cảm giác khi làm một linh hồn thật lạ lùng.

Tôi cứ sợ Sean không thấy mình. Nhưng anh ấy đã thấy. Tôi nhìn anh ấy nhăn nhó và cảm thấy buồn cười. Anh ấy gọi điện thoại, hẳn là cho tôi. Nhưng giờ này thì chắc cái điện thoại của tôi cũng chẳng còn tồn tại nữa. Không biết số phận của nó như thế nào rồi, lọt vào tay một kẻ cơ hội nào đấy hay nát bét ra dưới những bánh xe?



9 giờ, Sean đứng dậy, đưa hai người kia đi và quay lại. Anh ấy không thấy cặp mắt của mọi người xung quanh nhìn anh ấy với vẻ khó hiểu. Lúc anh ấy ngồi xuống, mấy người phục vụ thì thầm với nhau và tưởng anh có vấn đề. Hiển nhiên thôi, anh đã ngồi khá lâu ở chiếc bàn ngay giữa quán với 2 người đồng nghiệp, rồi lại trở vào, ngồi xuống bàn ở góc quán, MỘT MÌNH.

Tôi hơi ái ngại, nên bảo anh ấy đi ra ngoài. Không nên để họ phát hiện ra việc anh ấy ngồi nói chuyện một mình. Vẫn còn quá sớm để anh ấy nhận ra tôi không tồn tại.

Sean khó chịu nhiều, tôi biết. Nhưng hôm nay, tôi không để những cảm xúc của anh chi phối mình. Tôi làm tất cả những thứ gì tôi thích. Ôm anh, siết thật chặt. Tôi muốn khóc. Nhưng tôi đã khóc suốt rồi, còn lại khoảnh khắc ngắn ngủi này, tôi muốn anh phải nhớ về tôi, mãi mãi.

Và tôi hát.

Người khac không nghe được tôi, chẳng có gì phải lo lắng.

http://files.myopera.com/duongthieutri/blog/manhvo1.jpg

Anh ấy cứ căn vặn tôi mãi về vấn đề vì sao tôi tìm ra anh ấy và tìm đến anh ấy vì điều gì. Tôi không trả lời. Khi bạn là một linh hồn, bạn sẽ biết những thứ bạn muốn biết một cách dễ dàng hơn nhiều, di chuyển cũng thoải mái hơn. Khao khát được trông thấy sean của tôi quá mãnh liệt. Thậm chí, nếu anh không thấy tôi, cũng chẳng sao cả. Tôi chỉ cần gặp anh là đủ rồi.

Tôi nhớ anh. Tất cả. Từ cái kiểu cười nhếch mép đến cái mím môi mỗi khi suy nghĩ. Tôi thích cách anh xòe bàn tay ra và đếm "một, hai , ba, bốn, năm".
Chúng có nghĩa là "anh yêu em nhiều lắm".

Đó là điều duy nhất tôi không bảo anh ấy làm trong hôm nay. Tôi và sean đã chia tay!

Tôi hôn anh ấy. tôi nghĩ khi tôi là một linh hồn, cảm giác về nụ hôn cũng phải khác. Nhưng nó vẫn nguyên vẹn. Tôi mỉm cười với sean. Anh ấy vẫn là người hôn dở tệ.

Tôi nhảy lên hết mấy bậc thang, biến mất, và lơ lửng ngắm nhìn sean chạy đi... Lòng nghĩ về khuôn mặt của anh khi Gebbie báo tin. Sáng mai, tin nhắn mặc định của tôi sẽ tới với cô ấy, cô ấy sẽ hoảng hốt và báo tin cho Sean.

Tôi mỉm cười.

Anh ấy không được quyền quên tôi. Cho dù mãi mãi anh ấy không phải là của tôi.

Chuông đồng hồ gõ 12 tiếng. Tôi lặng lẽ nhìn mình nhạt dần...

Ít ra, tôi đã nhìn thấy anh ấy..

Kem

[14.01.2010

 

> Trả lời nhanh
Nhập vào tên của bạn:
Nhập mã số xác nhận (bắt buộc):
» Hiển thị cửa sổ mặt cười       » Download bộ gõ tiếng Việt Unikey
 Bạn có muốn chuyển các ký hiệu như :) :( :D ...thành mặt cười trong bài viết này?
 Bạn có muốn chèn thêm chữ ký vào bài viết này ?
 


 
Lượt xem thứ:





Mạng xã hội của người Việt Nam.
VnVista I-Shine © 2005 - 2018   VnVista.com