nhannghia's blog

Thông tin cá nhân

nhannghia
Họ tên: nguyễn thị nghĩa
Nghề nghiệp: Giáo Viên
Sinh nhật: 25 Tháng 4 - 1985
Nơi ở: Kien Giang
Yahoo: nhannghia_kg  
Trạng thái: User is offline (Vắng mặt)
Thêm vào nhóm bạn bè
Gửi tin nhắn
sống trên đời sống cần có một tấm lòng để gió cuốn đi....


ảnh thành viên
^-^-^-^hãy giữ lại khoảnh khắc hạnh phúc ngay bây giờ.

user posted image



user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image



user posted image

hãy giữ lại khoảnh khắc hạnh phúc ngay bây giờ.

Bạn bè
thanhquoc
thanhquoc
langtu_nck
langtu_nck
hoaungongtrencat_lp2512
hoaungongtrencat_lp2512
nemochikato
nemochikato
V.XIII
V.XIII
*_Kentsy_*
*_Kentsy_*
vtson_qn
vtson_qn
chienthangtinhyeu
chienthangtinhyeu
Bạch Vân
Bạch Vân
tinhdoidendo
tinhdoidendo
Xem tất cả

những con số mang linh hồn
25/04: Sinh nhật 220 angel.gif

30/12: Sinh nhật 284 angel.gif

30/9: Sinh nhật sao tình bạn angel.gif

1/1/2004: ................ angel.gif

12/1/2008: Bất hạnh mang tên HL. angel.gif

30/11/2008: Bất hạnh mang tên MT. angel.gif

5/6/2009: forever angel.gif

28/9/2009:............... angel.gif

17/12: Sinh nhật pé iu. angel.gif

8/12: Sinh nhật Bạch Vân. angel.gif

12/3: Sinh nhật khó tính. angel.gif

4/5: Sinh nhật sister. angel.gif

9/12/2009: ngắm hoàng hôn:angel:

thơ tình hay nhất
Những bóng người trên sân ga (Nguyễn Bính)


Những cuộc chia lìa khởi từ đây
Cây đàn sum họp đứt tuôn dây
Những lời bèo bọt, thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tháng ngày

Có lần tôi thấy hai cô bé
Sátmá vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
Đường về nhà chị chắc xa xôi

Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu

Hai chàng tôi thấy tiễn đưa nhau
Kẻ ở sân ga kẻ cuối tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu

Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
Chị mở khăn trầu anh thắt lại
Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!

Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi một chốn xa
Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly

Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt
Buồn ở đâu hơn ở chốn này

Tôi đã từng chờ những chuyến xe
Đã từng đưa đón kẻ đi về
Sao nhà ga ấy sân ga ấy
Chỉ để cho lòng dấu biệt ly


...........................................
Nỗi niềm Thị Nở (Quang Huy)

Người ta cứ bảo dở hơi
Chấp chi miệng thế lắm lời thị phi
Dở hơi nào dở hơi gì
Váy em sắn lệch nhiều khi cũng tình
Làng này khối kẻ sợ anh
Rượu be với chiếc mảnh sành cầm tay
Sợ anh chửi đổng suốt ngày
Chỉ mình em biết anh say rất hiền
Anh không nhà cửa bạc tiền
Không ưa luồn cúi không yên phận nghèo
Cái tên mơ mộng Chí Phèo
Làm em đứt ruột mấy chiều bờ ao
Quần anh ống thấp ống cao
Làm em hồn vía nao nao đêm ngày
Khen cho con Tạo khéo tay
Nồi này thì úp vung này chứ sao
Đêm nay trời ở rất cao
Sương thì đãm quá trăng sao lại nhoà
Người ta mặc kệ người ta
Chỉ em rất thật đàn bà với anh
Thôi rồi đắt lắm tiết trinh
Hồn em nhập bát cháo hành nghìn năm./.


Cuộc chia ly màu đỏ (Nguyễn Mỹ)

Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
Tươi như cánh nhạn lai hồng
Trưa một ngày sắp ngả sang đông
Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ.
Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
Chồng của cô sắp sửa đi xa
Cùng đi với nhiều đồng chí nữa
Chiếc áo đỏ rực như than lửa
Cháy không nguôi trước cảnh chia ly
Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy
Không che được nước mắt cô đã chảy
Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời
Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
Và rạng đông đang hừng trên nét mặt
Một rạng đông với màu hồng ngọc
Cây si xanh gọi họ đến ngồi
Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai…
Ngày mai sẽ là ngày sum họp
Đã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!
Nắng vẫn còn ngời trên những lá si
Và người chồng ấy đã ra đi…
Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
Gió nói, tôi nghe những tiếng thì thào
“Khi Tổ quốc cần họ biết sống xa nhau…”
Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy
Cái màu đỏ như màu đỏ ấy
Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
Một làng xa giữa đêm gió rét…
Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
Như không hề có cuộc chia ly… 1964
..................................................................
Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.
Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh đi với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em.
Em trở về đúng nghĩa với trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết,
Biết lấy lại những gì đã mất,
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước,
Biết xúc động qua nhiều nhận thức,
Biết yêu anh và biết được anh yêu.
Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối xẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa

--------------------------------------------------------------------

Vườn trong phố (Lưu Quang Vũ)

Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta
Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật
Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra
Vườn em là nơi đọng gió trời xa
Hoa tím chim kêu bàng thưa lá nắng
Con nhện đi về giăng tơ trắng
Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi
Nơi ban mai cỏ ướt sương rơi
Một hạt nhỏ mơ hồ trên má
Hơi lạnh nào ngón tay cầm se giá ?
Suốt cuộc đời cũng chẳng hiểu vì sao...
Nơi đêm khuya vọng lại tiếng còi tàu
Bỗng nhớ xa xôi những miền đất nước
Nơi bài hát lên đường ta hẹn ước
Nơi góc vườn ta để quên chùm hoa...
Nơi vòm lá rì rào xao động cơn mưa
Quả ngọt chín khi mùa ve lại đến
Những chân trời màu hồng, những chân trời màu tím
Những ngôi sao bàng bạc cả hoàng hôn
Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm
Cánh buồm xanh đi về trong hạnh phúc
Se sẽ chứ, không cánh buồm bay mất
Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi
Dưa hấu bổ ra thơm suốt ngày dài
Em cũng mát lành như trái cây mùa hạ
Nước da nâu và nụ cười bỡ ngỡ
Em như cầu vồng bảy sắc hiện sau mưa
Đến bây giờ đánh giặc anh đi xa
Nhìn lại mảnh vườn xưa thấy hẹp
Biết bao điều anh còn chưa nói được
Rối rít trong lòng một nỗi em em
Rừng rậm đèo cao anh đã vượt lên
Theo tiếng gọi con tàu ngày bé dại
Vườn không níu được bước chân ở lại
Nhưng lá còn che mát suốt đường anh
Mảnh vườn em vẫn là mảnh vườn xanh
Nơi ban đầu lòng ta ươm tổ mật
Nơi ta hái những chùm thơ thứ nhất
Nơi thu sang mây trắng vẫn bay về

---------------------------------------------------------------

Một ngày ta ngoái lại (Đinh Thị Thu Vân)

Rồi sẽ có một ngày ta ngoái lại
Bạn bè ơi, khi ấy có còn nhau
Cơn lốc đời đưa đẩy bạn về đâu
Ta ngoái lại tìm nhau, e mất dấu
Ta ngoái lại tìm nhau, mong ẩn náu
Góc bạn bè yên ấm cảm thông ơi
Ta ngoái lại rụng rời đôi cánh mỏi
Góc bạn bè tin cậy, bớt chơi vơi
Ta ngoái lại tìm nhau, đừng sỏi đá
Đừng dập vùi chi nữa trái tim hoang
thôi đừng nhớ đừng quên đừng xa vắng
Xin một lần tha thứ thuở lang thang
Tha thứ nhé bạn ơi ngày cay đắng
Ta quẩn quanh nuôi giư xót xa mình
Tha thứ nhé những niềm vui không vóc dáng
Thủa đam mê bè bạn khuất xa dần...
Rồi sẽ có một ngày, sau tháng ngày dâu bể
Chúng mình cùng ngoái lại tìm nhau
Ta nói yêu thương khi mắt đổi thay màu
Bàn tay héo cầm lâu cho ấm mãi
Trái tim héo, nụ cười xưa dẫu héo
Chỉ xin đừng tàn lụi chút niềm tin
Dẫu mong manh vụn vỡ chẳng nguyên lành
Xin hãy có một này nhen nhúm lại.

--------------------------------------------------------

Tiếng thu (Lưu Trọng Lư)

Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ ?
Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô ?

----------------------------------------

Gánh nước đêm (Á Nam Trần Tuấn Khải)

Em bước chân ra
Con đường xa tít
Con sông mù mịt
Bên vai kĩu kịt
Nặng gánh em trở ra về
Ngoảnh cổ trông sông rộng trời khuya...
Vì chưng nước cạn nặng nề em dám kêu ai!
Nghĩ tiếc công cho bà Nữ Oa đội đá vá giời
Con dã tràng lấp bể biết đời nào xong!
Cái bước đêm khuya thân gái ngại ngùng
Nước non gánh nặng
Cái đức ông chồng hay hỡi có hay?
Em trở vai này...




Xem theo danh mục
Xem theo danh mục:
     


Tìm kiếm:
     

đồng hồ

Âm nhạc là cuộc sống :)


 

Những lý do lãng xẹt khiến trẻ chán học

 

Những lý do lãng xẹt khiến trẻ chán học

Một câu mắng vô tình của cô giáo, những trêu đùa về thân hình ngoại cỡ hay quá thấp... đều có thể khiến trẻ tự ái, không muốn đến trường. Cha mẹ nếu không hiểu điều này có thể gây sức ép phản tác dụng đến với trẻ. > Kỳ vọng quá hóa hại con

"Em chỉ ước mình không phải đến trường, không phải đi học", là tâm sự của Hùng, cậu học sinh lớp 9 một trường công lập ở Hà Nội. Trước đây, Hùng học cũng thuộc loại khá trong lớp. Nhưng chỉ vì một lần bị thầy cô mắng, cậu đâm ra chán học.

Lần đấy, vào giờ ra chơi, mấy bạn nam vô tình làm đổ bình nước ra lớp, khiến nước đổ tràn ra cả sàn. Dù đã lấy giẻ lau, nhưng sàn nhà vẫn ướt nhẹp. Đến giờ Sinh, cô giáo thấy lớp ướt liền yêu cầu bạn trực nhật hôm đó đi tìm giẻ, lau cho khô sàn rồi mới dạy.

"Hôm đó đúng phiên em trực, chạy khắp cả sân trường mà không tìm thấy cái giẻ khô nào. Thế là hôm đó, cô tuyên bố không dạy nữa, gọi giáo viên chủ nhiệm, trừ điểm thi đua của lớp và điểm hạnh kiểm em. Đến mấy tháng sau, thi thoảng cô chủ nhiệm vẫn nhắc lại chuyện đó. Em thấy chán'', Hùng tâm sự.

Theo nhà tâm lý Lã Linh Nga, Phòng khám Tuna (Phố Vọng, Hà Nội), chuyện dường như không có gì, giáo viên nghiêm khắc có thể mắng một hai câu. Nhưng với một số trẻ đang ở tuổi trưởng thành, điều đó có thể trở thành một cú sốc tâm lý thực sự. Như trường hợp của Hùng, cậu cảm thấy cách cư xử của cô giáo như thế là quá đáng.

Những trường hợp như con của chị Hương không phải là hiếm gặp. Có những trẻ hoàn toàn không hề dốt, nhận thức tốt nhưng tự dưng có thể chán học chỉ vì cô giáo nói một câu nào đó vô tình chạm đến lòng tự ái. Rất nhiều trẻ được cha mẹ đưa đến khám vì học hành sa sút, hay cãi đều có tâm trạng chán học, không muốn đến trường, thậm chí là sợ, nhà tâm lý cho biết.

Cũng theo chị Nga có rất nhiều nguyên nhân khiến trẻ không còn hứng thú đi học như: áp lực học tập quá nhiều, sức ép từ gia đình, học ganh đua cùng các bạn... Trong đó, có những nguyên nhân với người lớn tưởng vô cùng lãng xẹt nhưng với trẻ lại có thể khiến các em chán không muốn đi học.

Chị Nga cho biết, từng có một phụ huynh gọi điện đến vì không biết phải làm sao với cô con gái mới học lớp 8 đã kêu không muốn đến trường. Theo lời kể của phụ huynh này, lúc đầu chị tưởng con ở trường bị bạn trêu chọc hay thầy cô nào ghét, bị điểm kém... Nhưng gặng hỏi mãi thì con mới nói là vì không được mặc theo sở thích mà phải mặc đồng phục của trường, "ai cũng như ai".

Trước kia, đã có lần vì chị chót đưa con đi cắt tóc ngắn quá mà cô bé ở nhà 3 ngày liền, không chịu đi học. Lúc ấy, chị đã phải tìm cách nói dối nhà trường là cháu bị thủy đậu.

Ngoài ra, cũng theo chị Nga có những em chán học vì không làm được bài, bị bạn bè từ chối chơi, thấp hơn so với các bạn khác, thậm chí, cảm thấy mặc cảm vì vẻ ngoài của mình như trường hợp của cô bé Hương, ở Hà Nội.

Học lớp 8, nhưng trông cô bé to gần gấp rưỡi các bạn trong lớp. Vì thế, lúc nào, Hương cũng thấy mặc cảm với các bạn trong lớp, nhất là vào giờ thể dục. Chạy thể dục thì hầu như lần nào cô bé cũng về đến cuối cùng, nên điểm chỉ lẹt đẹt mức qua khỏi.

"Nhưng tệ hại nhất vẫn là giờ nhảy cao, trong khi các bạn nhảy vèo cái là qua. Em thì, sào thấp tẹt cũng chỉ gọi là bước qua, chứ không nhảy, sào cao thì cứ đạp sào rơi xuống. Mấy bạn con trai ngồi ngoài cứ trêu: 'Nhờ có Hương mà lớp mình hôm nào cũng có sào mới'", Hương kể lại.

Từ đó, cứ đến giờ thể dục, cô bé lại cáo ốm, ngồi ngoài nhìn các bạn cho đỡ xấu hổ. Nhưng rồi cô bé càng sống khép kín, ít chơi với các bạn trong lớp, mà cũng hầu như không có bạn. Dần dần, cô cảm thấy chán nản, sợ, ghét đi học.

Tiến Lã Thị Bưởi, Trưởng phòng khám Tuna cũng cho biết, ngày nay không chỉ học sinh cấp 2, 3 chán học, mà trẻ mới đi học, thậm chí là mầm non cũng chán học. Có trẻ đến đây tỏ ra rất buồn, thất vọng vì bị cô giáo ghét. Cô cho em ấy ngồi cuối lớp, cạnh thùng rác khiến trẻ có cảm giác mình bị coi như người ngoài, bị mặc xác muốn học thế nào thì học. Từ đó dẫn đến tâm trạng bi quan, buồn chán,

Lỗi ở đây ở cả hai phía, giáo viên và học sinh. Lớp trẻ ngày nay được tiếp xúc với tivi, máy tính từ rất sớm, không cái gì là không biết. Nên nếu các thầy cô giáo mong các em nhu mì như học trò ngày xưa là điều không thể, tiến sĩ Bưởi nói.

"Nhưng bản thân các em cũng phải nhìn lại mình. Nếu lý do ghét học vì kết quả học tập sút kém, bị các thầy cô giáo không thích vì không học giỏi thì phải tự hỏi bản thân xem mình đã thực sự cố gắng hết sức chưa. Nếu là vì không thích cách đối xử của giáo viên thì liệu có phải tại mình cư xử một cách quá đáng, phản ứng quá gay gắt, cộc lốc", tiến sĩ Bưởi cho biết.

Theo tiến sĩ Bưởi, để trẻ học tốt, điều quan trọng nhất là cha mẹ phải khơi dậy ở trẻ hứng thú khi đến trường, không phải đi học vì bị ép buộc. Trẻ con bây giờ không như ngày xưa nên cha mẹ, thầy cô không thể áp những chuẩn mực cũ để đánh giá trẻ. Mà ngược lại, cần có cái nhìn cảm thông, chia sẻ, không chỉ dạy học mà còn phải quan tâm đến vấn đề tâm lý của trẻ.

 


 

> Trả lời nhanh
Nhập vào tên của bạn:
Nhập mã số xác nhận (bắt buộc):
» Hiển thị cửa sổ mặt cười       » Download bộ gõ tiếng Việt Unikey
 Bạn có muốn chuyển các ký hiệu như :) :( :D ...thành mặt cười trong bài viết này?
 Bạn có muốn chèn thêm chữ ký vào bài viết này ?
 


 
Lượt xem thứ:





Mạng xã hội của người Việt Nam.
VnVista I-Shine © 2005 - 2022 VnVista.com