Live to Share

3 Trang < 1 2 3 >

 

Bạn hạnh phúc chứ? Câu hỏi mà rất ít người tự tin trả lời là có.

Hạnh phúc như một bức tranh ghép hình, được tạo bởi những mảnh ghép khác nhau. Hạnh phúc đôi khi rất xa nhưng có lúc cũng ở rất gần. Đôi khi nó lớn lao, vĩ đại nhưng có lúc lại rất đỗi bình dị như tìm được một tình yêu đích thực, một công việc ưng ý, bắt gặp được một nụ cười của con trẻ,... hoặc đơn giản chỉ là một bữa cơm có đủ mặt các thành viên trong gia đình. Tại sao là một mà không là hai, ba,... hay nhiều lần? Vì đơn giản những điều ấy đối với nhiều người chỉ cần xuất hiện một lần thôi cũng đủ làm nên một phép màu kỳ diệu.

Hạnh phúc không ở mãi bên ta, nó chỉ là tương đối, tồn tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó, làm ta nở nụ cười hoặc trực trào nước mắt rồi lại vụt tắt đi. Nếu một người gặp được nhiều mảnh ghép hạnh phúc trong đời thì quả thật là một điều may mắn.

Nhiều lúc hạnh phúc tự tìm đến, đôi khi ta phải mưu cầu hạnh phúc. Ta phải tìm kiếm nó như thể tìm ra lý do, tìm ra mục đích cho sự tồn tại của chính mình.

Khi có hạnh phúc
, tôi rất trân trọng nó, nhưng thường không giữ được lâu. Nó như những hạt mưa mà tôi cố đưa tay hứng lấy, cứ qua kẻ tay mà chảy mãi, cuối cùng cũng chẳng còn lại gì.

Hạnh phúc đôi khi không chỉ có ở nhận mà còn là sự chia sẻ. Bạn đã bao giờ bắt gặp mình tự cười thầm hãnh diện khi giúp một ông lão qua đường, khi mua một tờ vé số mà không cần nhận tiền thối lại? Đó là hạnh phúc, lúc này đã được nhân đôi, một cho người kia và một cho bạn.

Hạnh phúc luôn ở quanh ta: trên gương mặt của những ai biết cho, biết nhận, biết mưu cầu và trân trọng nó



V.XIII


 

Tối qua, tôi và gia đình có ghé vào quán KFC dùng bữa. Mọi chuyện lẽ ra đã chẳng có gì, nhưng rồi phút cuối, lại để trong tôi nhiều suy nghĩ. Khi ấy là tầm khoảng 20h30, khi tôi và một gia đình khác ngồi gần đó dùng xong phần của mình, chuẩn bị ra về thì có một vị khách đặc biệt xuất hiện. Không khó để nhận ra khi ông bước vào quán: quần áo xộc xệch, đầu tóc lơ phơ bạc rối bù, thân hình to cao... và có lẽ do ông ta là một người ngoại quốc. Phải, thật sự với những hành động hơi khác thường, tôi có thể đoán người đàn ông này đang có một cuộc sống thế nào. Ông lấy ra một cái bật lửa từ túi áo, châm điếu thuốc dang dở đang nằm hờ hững trên môi, rồi như có vẻ thích thú, ông ta nhún nhảy theo tiếng nhạc phát ra từ màn hình quảng cáo. Một ánh mắt ngây dại của người đàn ông xa lạ, những ánh nhìn tò mò pha chút sợ sệt của gia đình ngồi bàn bên cạnh tôi dành cho ông, và rồi họ nhanh chóng rút lui. Vậy là giờ chỉ còn tôi, mẹ cùng những người phục vụ gần đó và ông. Kẻ xa lạ - theo đúng nghĩa đen của nó, vẫn hồn nhiên cười và nhún nhảy. Chợt, nhạc bỗng dừng và thay vào một đoạn quảng cáo khác. Người đàn ông tiến lại gần bàn ăn của gia đình lúc nãy khi thấy anh nhân viên đang dọn dẹp, lấy vội một ly coca uống dở và bắt đầu "thưởng thức" nó. Có lẽ với ông, bấy nhiêu là quá ít, và thế là ông tiếp tục đứng đó, một cách hiền lành, nhìn tôi và mẹ. Lòng tôi chợt thắt lại khi đôi mắt mình vô tình chạm vào ánh nhìn của ông. Số phận nghiệt ngã đến thế sao? Ông ta đã mất mát điều gì khi đến đất nước của chúng ta mà phải ra nông nổi thế? Bao nhiêu câu hỏi chợt ùa về, và tôi tự nhủ liệu đó có phải là lòng thương hại? Lúng túng nhìn người đàn ông xa lạ mà chẳng biết phải làm gì, tôi và mẹ cất bước ra khỏi quán ăn với một cái ngoái nhìn về phía vị khách: ông ta tiến đến ly nước của tôi, ánh mắt buồn pha chút thất vọng vì nó chỉ là một ly nước rỗng... 
Trên đường về, và đến tận sáng nay, tôi vẫn không quên được hình ảnh và đôi mắt đó. Có lẽ tôi sợ phải thấy cảnh đời như vậy, vì biết đâu, nó lại xảy đến với mình...


V.XIII


 


   Minh lớn lên như bao đứa trẻ nhà nghèo khác. Nhưng em được có cha, có mẹ, có một gia đình hạnh phúc và một tuổi thơ tươi đẹp. Cuộc đời Minh đã thay đổi vào đúng ngày sinh nhật lần thứ 4 của em. Khi ấy em đang sống chung với ba, mẹ và bà ngoại. Ngày sinh của Minh đã được mẹ em đánh dấu bằng một cái bánh kem thật to và đèn cầy thật xinh để ăn mừng. Đến chiều, tuy ngoài trời mưa rất lớn nhưng Minh vẫn có thể nghe được tiếng quát từ phòng ngủ đã đóng chặt cửa của ba mẹ vọng ra: "Tôi đi đây, tôi không thể nào ở được trong cái nhà tồi tàn này nữa". Minh chạy đến gần bên cửa và nghe được giọng mẹ đang nói trong nghẹn ngào: "xin anh đừng bỏ rơi mẹ con em". Minh chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bỗng có tiếng bước chân ba Minh bước tới mở cửa đi ra khỏi phòng. Ông cuối người xuống nhìn Minh bằng đôi mắt thương hại, nói với Minh rằng: "ba phải đi công tác xa, con ở nhà ngoan nhé". Sau đó ông vác túi quần áo, đẩy chiếc xe đạp - phương tiện duy nhất của gia đình ra rồi bỏ đi, mặc cho trời đang mưa bão. Ngoại Minh biết chuyện đến bên và kéo Minh lại gần,em vẫn ngây thơ tròn xoe đôi mắt hỏi: "ngoại ơi, sinh nhật con sao ba lại đi, chừng nào ba về, sao ba không hôn con như trước?" Bà ngoại Minh ôm cháu vào lòng mà nghẹn ngào nước mắt, bà cố kìm nén vì sợ con mình thấy sẽ đau, cháu mình biết sẽ khổ.

Hình ảnh người đàn ông vô tâm quay lưng đi bỏ lại đứa con thơ đang dõi theo từng bước chân trong một ngày mưa bão đã cách đây 13 năm nhưng sao còn thấy mới như ngày hôm qua. Tội cho Minh, em còn quá bé để chịu đựng mất mát này, tội cho mẹ Minh phải nuôi con một mình, tội cho ngoại đã già mà còn phải chứng kiến cảnh lòng người bạc bẽo và tội nghiệp cho cả người cha đã tạo nên cảnh đáng buồn này.

Hãy có trách nhiệm với những gì mình đã làm, đã tạo ra !


V.XIII

 



Mỗi người đều có một định nghĩa khác nhau về những vật, sự việc xung quanh họ. Thế theo bạn gia đình là gì? Còn riêng với V, đó là nơi :
+ Gia đình là nơi không ai bỏ rơi ai, và không ai bị lãng quên dù cho không còn tồn tại nữa.
+ Gia đình là nơi ta luôn nhớ về, nơi ta cần và là cũng là nơi luôn dang rộng đôi tay che chở cho ta mỗi khi gặp gian khó.
+ Nơi gặp mặt của những trái tim có cùng nguồn cội.
+ Là nơi nước mắt cho đi và sẽ nhận được nụ cười.
+ Nơi tồn tại một người yêu thương ta nhất cõi đời này: Mẹ của ta.
- Bạn bè có thể hại lẫn nhau nhưng gia đình thì không thể.

* Nếu bạn có được những điều trên thì bạn đã có một gia đình hoàn hảo, hãy sống tốt và trở thành một phần ý nghĩa trong đó.

* Nhưng nếu bạn không được đầy đủ thì xin cũng đừng buồn, không ai có đủ mọi điều mình muốn cả...


V.XIII


 


Trong cuộc sống này, mọi việc đều dựa trên sự tương đối và có những mối liên hệ với nhau. Một ví dụ nhỏ cho các bạn có thể hình dung ra: Nếu bạn lỡ làm hư một cây viết, tức là một công ty viết nào đó lại có một cơ hội để bán thêm một cây viết khác. Sự việc có vẻ rất mơ hồ nhưng khi nhìn kĩ, sâu xa vào sự việc thì nó luôn có một mối liên hệ nhất định. Nếu có khả năng nhìn sự việc như vậy, bạn có thể lường trước những kết quả xấu hoặc tốt có thể xảy ra.

Thế giới này tồn tại dựa trên sự tương đối:
cuộc đời, thời gian, tình yêu, sự vật...đều có điểm bắt đầu và kết thúc. Tự bản thân tôi tin vào thuyết Big Bang, vũ trụ được hình thành từ vụ nổ lớn, sẽ có kết thúc và thời gian cũng vậy. Không gì là không có cội nguồn và tồn tại mãi được. Do mọi việc không gì là tuyệt đối nên bạn không thể nào tìm cho mình một tình yêu hoàn hảo như mong muốn. Bạn chỉ có thể tạm hài lòng, sống tốt với tình yêu bạn chọn trong một khoản thời gian nhất định nào đó.

Nhân vô thập toàn, bạn hãy tìm một người mà mình yêu, đừng cố tìm một người hoàn hảo...


V.XIII

3 Trang < 1 2 3 > 
Thông tin cá nhân

V.XIII
Nơi ở: Đời là Cõi Tạm... †
Yahoo: eltonjonh135  
Trạng thái: User is offline (Vắng mặt)
Thêm vào nhóm bạn bè
Gửi tin nhắn
Hạnh phúc luôn ở quanh ta: trên gương mặt của những ai biết cho, biết nhận, biết mưu cầu và trân trọng nó (P.H.P.V)

Chatbox
!

Xem theo danh mục
Xem theo danh mục:
     


Tìm kiếm:
     


Music



Lượt xem thứ:





Mạng xã hội của người Việt Nam.
VnVista I-Shine © 2005 - 2018 VnVista.com