Thánh nhân về với quê hương

 Nguyễn Quốc Bảo           THÁNH NHÂN VỀ VỚI QUÊ HƯƠNG                                           Kính dâng hương hồn             &nb

NHẮN MÙA THU TRỞ LẠI

Thông tin cá nhân

nguyenquocbao
Sinh nhật: 6 Tháng 1
Nơi ở: Ngoại Ô
Trạng thái: User is offline (Vắng mặt)
Thêm vào nhóm bạn bè
Gửi tin nhắn

Xem theo danh mục
Xem theo danh mục:
     


Tìm kiếm:
     


Tik Tik Tak

CHBTNSB
1
2
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30


Bình luận mới

MÙA XUÂN CẢM TÁC
user posted image
XUÂN VÀ THƠ

Mưa ... nào đâu phải mưa bay
Mưa không thành hạt, mưa rây bột trời
Dặt dìu như khói sương rơi
Lựng thơm cây cỏ ngọt lời non tơ
Môi ta uống rượu thì khô
Môi em uống cả bầu thơ thì mềm
Nồng nàn mưa ngất ngây men
Thời gian khẽ rụng bên thềm mùa xuân ...

                                              CẢM XUÂN 1

Chiều lạc bước trong sắc hương ngày Tết
Mải rong chơi lỡ quên cả đường ra
Hồn lãng đãng cuốn theo ngàn lá biếc
Gọi cánh ong về dâng mật ngọt muôn hoa

Ta trăng muộn khi mùa xuân trở lại
Bước chân buồn đếm tóc ngả màu sương
Em trói hồn ta bằng tình yêu hoa trái
Trong tiết xuân sang má phấn môi hường


CẢM XUÂN  2


Mùa xuân sinh nở trở mình
Ngàn hoa thức giấc làm tình dưới mưa
Qua vùng cỏ biếc chiều xưa
Có ai nhặt được tuổi vừa đôi mươi
Sợi mưa lay thấm lòng người
Không em. Lẻ một ta thôi, thật buồn ...


User Posted Image

TRANG ALBUM CỦA BẠN ĐỌC
CHÙM ẢNH HOA XUÂN

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

Truyện cười

LỜI TỎ TÌNH HAY NHẤT
(A-0205)
Nudiepvien ơi... user posted image
Chẳng biết tiếng kêu tuyệt vọng của anh có đến tai em không nữa..? Từ ngày nhận được PM của em thổ lộ với anh rằng em thiếu một vài tập phim "Thần điêu đại hiệp", trái tim anh đã hoàn toàn thuộc về em. Quá lạ lùng phải không em? Anh cũng không sao hiểu nổi, có lẽ là những lời ngọt ngào trong tin nhắn của em đã làm trái tim băng giá của anh tan chảy. Đôi khi anh thắc mắc không hiểu em và hiện tượng Global Warming người ta hay nói trên đài báo có quan hệ gì với nhau không mà em lại có sức nóng làm trái tim đã bao năm lạnh lẽo của anh ấm lên nhường ấy. Và tất nhiên nỗi băn khoăn của anh nào có câu trả lời.. Thời gian trôi qua, anh vẫn dõi theo bóng hình em, vẫn run lên thổn thức mỗi khi thấy nick của em online. Cũng chỉ có vậy, anh chẳng dám thốt lên lời yêu thương. Có lẽ trái tim anh đã bị nhàu nát đến nỗi anh sợ tình yêu, sợ một lần nữa bị từ chối. Mà anh đã bị từ chối lần nào chưa í nhỉ? Em thấy không? Khi nhắc tới tình yêu là anh hoảng hốt, anh do dự, anh đắn đo. Đó chính là lý do khiến anh không dám bày tỏ lòng mình? Có đúng lý do đấy ko nhỉ? Chết rồi, lại do dự rồi. Không đuợc. Phải dứt khoát. Rồi, đấy là lý do em ạ.
Lại nói về việc có tình cảm với em quá dễ dàng, mau chóng. Anh nghĩ rằng lần đầu trong nhiều năm, cái cảm giác có thể giúp đỡ một người con gái yếu đuối (nudiepvien nghe cũng không yếu lắm nhưng không sao, kiểu gì em chả yếu hơn anh), cái cảm giác được cần đến khiến anh cảm thấy mình quan trọng biết bao. Chỉ 2 cái message của em đã có sức mạnh lớn lao, đem lại cho anh sự tự tin ghê gớm không thể nào miêu tả bằng lời. Em quả là có tài động viên người khác, làm sao anh lại không thấy yêu thương nhung nhớ cơ chứ.. Em thấy có phải không em??
Mỗi ngày trôi qua, anh lại ngồi nhìn em ba hoa với bé xí xọn, bé tí và mỉm cười mơ một lúc nào đó anh xí xọn với em...
Thôi em nhé, đã đến lúc anh tạm dừng type, đi ngủ để lấy sức ngồi nhìn em khi em đi học về. Hãy cho anh kết thúc bằng 3 câu hát trong một bài bạn anh sáng tác, hát tặng người yêu nó:
Người đừng cho anh chờ mong tình yêu trong nỗi ưu phiền
Đùng cho anh nhiều đêm thẫn thờ thả hồn phiêu lãng
Thầm mong em về đây cười vui hạnh phúc với anh...
user posted image
(A- 0106)
Vài dòng này là những gì anh muốn nói với em từ rất lâu, nhưng...chỉ biết viết lên đây ....
Tình yêu đẹp nhầt là mối tình đầu phải không em. Cuộc tình đầu tiên của chúng mình đẹp như trong những vần thơ mà em đã từng đọc anh nghe. Anh không nhớ rõ từng vần, từng chữ, nhưng vẫn còn đây cái cảm giác êm dịu khi mỗi đêm được cùng người mình yêu cùng mơ về một nơi nào đó chỉ có anh và em.
Và cuối cùng thì cũng chỉ là những giấc mơ..
Thật ra chúng ta không nên có sự bắt đầu này, nhưng trách ai được trong những chuyện yêu đương của tuổi trẻ, và khi biết đau thì đã không quá muộn màng . mối tình trên net, nói ra thì thật khó hiểu . Nhiều người cho là không thực, những người khác lạ khuyên là sẽ không có kết quả, lại còn hỏi là "Sao mà dại quá !"...
Từ ngày đầu tiên anh đã có suy nghĩ này rồi . Nhưng vì sợ em buồn nên đành chôn kín vào trong đáy lòng, mặc cho ra sao thì ra.
Khoảng thời gian mới quen biết đuợc em dù rất ngắn, nhưng cảm giác đợi chờ đêm cho tới ngày, rồi lại ngày qua ngày để được một lần thấy em online, để lại được đọc những thông điệp không dấu, những lời nói ấp ủ một tình cảm . Những dòng chữ đem lại một niềm vui khó tả, lại có một chút lo sợ , một chút phân vân . Lo rằng em lại bỏ đi , sợ rằng không thế tìm lại đuợc cái cảm giác đó .
Lần đầu tiên nói phone với em cũng thật buồn cuời . Cả hai chỉ biết ấp úng vài câu xã giao, lời nói cứ vang vang trong đầu mà không thành tiếng. Vậy mà cứ mong cho đôi bên đừng hang up.Tình yêu đầu tiên mà phải không, ai lại không vậy . Ai lại không e ngại , lo sợ , mong chờ .
Sau đó là những năm tháng hạnh phúc. Tình cảm xây đắp theo thời gian. Lúc có nhau thi mong cho thời gian ngừng trôi, lúc một mình thì uớc gì mình lại có nhau. Có đôi lúc em giận lẫy , giận yêu , làm anh bối rối, chẳng biết giải thích thế nào, năn nỉ thế nào ... Mình đã hứa hẹn thật nhiều , uớc muốn thật nhiều . Anh không biết tư` lúc nào anh trở nên yếu đuối ,anh rất cần em. Mối lo sợ ban đầu không bao giờ quên đuợc trong anh, nó như hiện ra rõ hơn mỗi khi anh không thế lo cho em đuợc lúc em bệnh . Những lúc đó, anh chỉ biết cầu xin phép lạ cho anh đuợc ở ngay ben cạnh em, cầu xin ơn trên che chở cho em .
Và điều không muốn cuối cùng cũng đên. Anh không thể thắng đuọc nỗi lo sợ đó . Anh xa em với mong muốn hai ta có một cuộc sống mới, tìm đuọc tình cảm thực sư. Thật đau khi anh không thế tìm đuợc tới em. Thật đau khi không thế nói cho em biết vì sao . Anh như một người thật xấu, thậc ác, một nguời gian dối đi tình cảm của em.
Lúc đó anh không biết là mình đã làm đúng hay sai nữa . Anh nghĨ là mình có thể quêN đuợc nhau dễ dàng . Nhưng rồi một năm , hai năm, trong nhữNg lần đuọc gọi cho em hiếm hoi đó , anh vẫn cảm nhận ra tình cảm của em. cảm nhận ra đuọc em đang cô" gắng che đậy nó .
Anh không muốn .
Em trách anh thật nhiều tuy em không nói .Anh cũng khóc thật nhiều , tuy không một giọt nuớc mắt . Anh như một kẻ vô dụng , một nguời thất hứa. Anh không đùa vui với tình cảm của em, nhưng anh không biết trân trọng nó . Anh không muốn .
" An empty street, an empty house , a hoe inside my heart..
I wonder how , i wonder why, i wonder where they are,
The days we had , the song we sang together..."
Mỗi đêm, anh nghe bản nhạc em thuờng hay mở , đọc lại những lá thư, và ôm trong lòng tấm ảnh của em.
" in my heart you were the only"...

Tin nhanh

TRANG BẠN ĐỌC BỐN PHƯƠNG

Có những điều... của cuộc sống

user posted image

Triết lý của số 1

Bạn có nghĩ rằng số 1 là nhỏ bé? Hãy khám phá những điều bất ngờ của con số đầy ý nghĩa này !

• Ai cũng chỉ có một mẹ, mẹ là người cho con tình yêu mãi mãi. Mẹ cho con tất cả, vô điều kiện. Mẹ là tài sản quý giá nhất mà con có được ngay từ khi mới sinh ra.

• Mỗi người chỉ có một trái tim để giữ nó trong sạch. Trái tim hoàn hảo nhất là trái tim đã chia sẻ tình yêu thương nhiều nhất.


• Mỗi cuộc đời có thể trải qua nhiều mối tình, mối tình đầu khó quên nhất, nhưng mối tình cuối mới là mối tình đẹp nhất.


• Một người yêu đúng nghĩa là người mà trái tim họ có thể sưởi ấm khi giá lạnh nhất.


• Một người bạn chân thành đủ khiến ta bình tĩnh, tự tin và an tâm dù trong hoàn cảnh nghiệt ngã hay nguy hiểm nhất. Đó là món quà quý báu đặc biệt của cuộc sống.


• Một ánh nhìn ấm áp, nói được nhiều hơn những điều vô vị.

• Một nụ cười có thể làm nên những điều kì diệu.

• Ai cũng có ít nhất một khả năng hơn người, chẳng qua là họ chưa thấy được để nhìn nhận khả năng mới của họ mà thôi.

• Mỗi người chỉ có một cái miệng để cẩn thận khi dùng lời nói, để không còn làm nó dơ bẩn và không làm tổn hại đến người khác.

• Một cuốn sách có thể làm thay đổi con người. Cuốn sách với nội dung xấu xa đủ làm hư hỏng người đọc, nhưng không ai thành công với chỉ một cuốn sách hay.

• Một người không có gì ngoài gia tài kếch xù thì không bằng một người nghèo khổ mà có tri thức, sáng tạo, kinh nghiệm và lý tưởng.

• Một đồng tự lao động được quý giá hơn nhiều so với hàng ngàn đồng nhặt được hay làm việc bất chính mà có.

• Ai cũng chỉ có một cuộc sống để làm việc và yêu thương hết mình.

• Chuỗi ngày quá khứ đã qua, tương lai rộng mở nhiều bất ngờ. Ta chỉ có một hiện tại để sống và để tận hưởng từng phút từng giây.

• Có nhiều cơ hội chỉ đến một lần trong đời.

• Với thế giới, bạn chỉ là một ai đó, nhưng có thể với một ai đó, bạn là cả một thế giới.


GÓC THƯ GIÃN

*Công thức nấu món ăn đêm 30 Tết :

1. Lấy 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán ...rồi để ráo nước
2. Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30 hay 31 phần.
3. Trộn đều với : - Một chút tin yêu - Một chút kiên nhẫn - Một chút can đảm - Một chút cố gắng - Một chút hy vọng - Một chút chung thủy
4. Ướp thêm gia vị : lạc quan, tự tin và hài hước
5. Ðem ngâm một lát trong dung dịch “Những điều tâm niệm của mình”
6. Vớt ra, xay nhỏ, đổ tất cả vào “Nồi yêu thương” và nấu với lửa “Vui mừng”
7. Ðem ra ăn với “Nụ cười” trong chén “Bao dung”và sẽ có MỘT NĂM MỚI ÐẦY YÊU THƯƠNG VÀ HẠNH PHÚC

* Có tin khẩn cấp báo cho bn nè...

Có 4 nguời đòi tìm bạn cho bằng được, tìm được bạn họ còn nói sẽ không bao giờ bỏ qua cho bạn, người đó tên là thần tài, may mắn, hạnh phúc sức khoẻ. Họ nói sẽ không bao giờ bỏ qua cho bạn trong năm mới này. Còn nữa, bà Phiền muộn còn dặn tui bảo bạn là, bạn đừng tơ tưởng gì đến bả nữa bả sẽ không quan tâm đến bạn đâu... riêng ông sức khoẻ còn có thư riêng cho bạn là sức khoẻ bạn phải thiệt là ngon mà đón ổng đó.

* Chúc Mừng Năm Mới !

Năm hết Tết đến - Đón Chuột tiễn Lợn - Chúc ông chúc bà - Chúc cha chúc mẹ - Chúc cô chúc cậu - Chúc chú chúc dì - Chúc anh chúc chị - Chúc luôn các em - Chúc cả các cháu - Dồi dào sức khoẻ - Có nhiều niềm vui - Tiền xu nặng túi - Tiền giấy đầy bao - Đi ăn được khao - Về nhà người rước - Tiền vô như nước - Tình vào đầy tim - Chăn ấm nệm êm - Sung sướng ban đêm - Hạnh phúc ban ngày - Luôn luôn gặp may - Suốt năm con Chuột.


XẢ STRESS Ở ĐÂY !
user posted image

Những sự khác biệt giữa Tây và Ta

Tây : Đái bậy thì giấu giấu diếm diếm, còn hôn nhau thì trước bàn dân thiên hạ
Ta: Hôn nhau thì giấu giấu diếm diếm, còn *** bậy thì giữa bàn dân thiên hạ
Tây : Ăn đến miếng cuối cùng và uống đến giọt cuối cùng
Ta : Ăn và uống đều phải để lại một ít lịch sự nếu không sợ bị mang tiếng là : " uống nước cả cặn"
Tây : Xoa đầu là biểu lộ sự khen ngợi
Ta: Xoa đầu là biểu lộ của sự hạ cấp, xoa vớ xoa vẩn còn bị tẩn cho 1 trận chứ chẳng chơi
Tây : Khi ăn thì nhai ngậm mồm
Ta : Khi ăn thì nhai tóp tép, nhồm nhoàm, rau ráu, húp sì sụp
Tây : Mặc đồ Pijama ra đường thì người ta sẽ tưởng là người tâm thần
Ta : Mặc đồ Pijama ra đường là chuyện bình thường
Tây : Không hỏi thu nhập cá nhân, tuổi của phụ nữ
Ta : Những chủ đề trên là tài chính trong rất nhiều câu chuyện
Tây : Ngồi trên ghế và bắt chéo chân
Ta : Ngồi co chân lên ghế
Tây : Khi ăn, thức ăn dính vào tay thì thường mút
Ta : Khi ăn, thức ăn dính vào tay thì không mút mà thường chùi vào quần áo
Tây : Khi làm phiền người khác thì xin lỗi, thấy người khác phạm lỗi thì nhìn
Ta : Thấy người khác phạm lỗi thì làm ngơ ( thậm chí còn tiếp tay ), khi làm phiền người khác thì nhìn
Tây :Vào quán thì tự gọi riêng và ai trả tiền người nấy
Ta : vào quán thì gọi chung và tranh nhau trả tiền ( hoặc nhờ người khác trả tiền )
Tây : Complet thường mặc vào những dịp sang trọng
Ta : Đi buôn chuối cũng mặc complet như thường
Tây : Nhường đường cho xe cứu hỏa, cứu thương và cảnh sát
Ta : Sợ mỗi công an, còn thì kệ mịa chúng nó
Tây : Đi đường không bao giờ vô cớ bấm còi
Ta : Thích bấm còi thì bấm, kệ mẹ những thằng khác.
Tây : Rác bỏ vào thùng hoặc mang theo nếu không có thùng rác
Ta : Vứt ngay xuống đường hoặc sàn nhà kể cả có thùng rác


32 Trang  1 2 3 > » 

   Trong: Ở TRỌ CÕI THƠ
 
 Nguyễn Quốc Bảo          

THÁNH NHÂN VỀ VỚI QUÊ HƯƠNG
 

                                        Kính dâng hương hồn
                           Đại tướng Võ Nguyên Giáp

                             
Ngày xưa Thánh Gióng về trời
Bây giờ Thánh Giáp về nơi sinh thành
Hòn La, Hòn Gió bao quanh
Biển Đông phía trước, núi Hoành sau lưng
 
Trăm năm nhân thế lẫy lừng
Cuộc đời sự nghiệp sáng từng phút giây
Vũng Chùa Đảo Yến hôm nay
Ru Người yên giấc ngủ say muôn đời
 
Quảng Bình quê Mẹ ta ơi
Hồn sen đất Việt rước Người về đây
Hoa ban cát trắng nở đầy
Biển yên lặng tựa Hồ Tây Hà Thành
 
Non sông khăn trắng một vành
Đồng lòng ru khúc quân hành tiễn đưa
Kiên Giang bến nước quê xưa
Bao nhiêu nước mắt vẫn chưa trọn dòng
 
Người là Lạc, Người là Hồng
Người còn sống mãi trong lòng nhân dân
Điện Biên Phủ - Người hoá thân
Ngọn cờ chiến thắng theo chân cùng Người
 
Hiên ngang khí phách một đời
Thánh Nhân về với đất trời quê hương...

 
Hà Nội, ngày Quốc tang 13-10-2013
 

   Trong: Ở TRỌ CÕI THƠ
 
Nguyễn Quốc Bảo
 
 
VĨNH BIỆT ĐẠI TƯỚNG
 
                                           Kính dâng hương hồn
                              Đại tướng Võ Nguyên Giáp

 
Rời cõi trần, Đại tướng đã ra đi
Cả đất nước đau thương nghiêng mình kính cẩn
Trời mùa thu như cũng buồn vô tận
Triệu trái tim trong nước mắt nghẹn lời
 
Vị tướng tài ba không giây phút nghỉ ngơi
Dành cả cuộc đời vì độc lập tự do Tổ quốc
Trời Nam đâu có mấy ai sánh được
Người là tượng đài lịch sử giữa lòng dân !
 
Thắng lợi vẻ vang hai cuộc chiến thánh thần
Nối tiếp bốn nghìn năm dựng xây và giữ nước
Từ Đinh, Lý, Trần, Lê, dân tộc ta tiếp bước
Đến hôm nay thời đại Hồ Chí Minh
 
Dân giã quê hương An Xá - Quảng Bình
Từ mộc mạc lúa khoai, ngọt ngào cam bưởi
Người đã hoá thành hồn thiêng sông núi
Cho hoà bình xanh mãi Việt Nam ơi !
 
Cả thế giới ngợi ca, vĩnh biệt tiễn đưa Người
Vị tướng tinh thông song toàn văn võ
Nhân dân mến yêu, kẻ thù kính nể
Sống trọn nghĩa dân rực sáng tim hồng
 
Cầu chúc anh linh Người sống mãi với non sông
Trong thế giới của những người hiền thiên cổ
Thế hệ cháu con mãi còn ghi nhớ
Vị Đại tướng anh hùng huyền thoại Việt Nam ta !
 
Hà Nội 5-10-2013

 
     

   Trong: LƯU BÚT NGÀY XANH
 

THẦY CHO EM


KHÁT VỌNG NGƯỜI CHA

 

Giữa cuộc đời bao bận rộn lo toan

Em chợt thấy lòng mình như thổn thức

Thuở học trò vẫn đậm sâu ký ức

Tà áo dài màu mực tím còn vương

 

Lại xôn xao nỗi nhớ bạn nhớ trường

Mười hai năm nắng vàng chưa kịp gói

Chùm phượng vĩ thì thầm cơn gió thổi

Có chí thì nên- ơi bài học xưa nay !

 

Lòng thơm nguyên em nhớ mãi lời thầy

Người đã đưa em lên tầm cao ước vọng

Trang giáo án sớm chiều nơi ngọn sóng

Đã bao mùa thầy lái chuyến đò ngang

 

Mái tóc xanh thầy gửi lại mùa vàng

Thương cây lúa hoá thân từ hạt thóc

Phấn trắng bảng đen cả hành trình khó nhọc

Giọt mồ hôi cứ rơi mặn bên đời

 

Tháng năm này giữa vội vã nổi trôi

Giữa được mất, giữa vui buồn, phải trái

Bài học xưa mỗi lần em nghĩ lại

Thấm trong tim lời thầy dạy bao điều

 

Mười hai năm khôn lớn một tình yêu

Mái trường xưa trọn thời em đã sống

Vị ngọt đầu đời mát lành tiếng trống

Thầy đã cho em khát vọng người cha...

 

Tháng 11/2012


 
Nguyễn Quốc Bảo

MANG EM VÀO
GIẤC NGỦ ĐÊM NAY


Mang em vào giấc ngủ đêm nay
Trái tim anh ăm ắp đầy nỗi nhớ
Có điều chi gần như là hơi thở
Mà xa xôi nào ai tỏ nỗi niềm

Anh gối đầu thao thức tựa vào đêm
Không ngăn được sóng tràn về rất lạ
Biển vắng em nên cánh buồm xa quá
Những sợi buồn nơi cuối gió miên man

Tiếng trống trường như ký ức chưa tan
Dấu chấm lửng tạc riêng miền hoài niệm
Mối tình non khép lại vòng thương mến
Rưng mắt đêm những vụn vỡ âm thầm

Tự nhủ mình gắng làm gã tình câm
Để con tim như một căn nhà trống
Vì biển chẳng thể một đời thiếu sóng
Nên đêm dài yêu cứ vấp vào em

Chẳng thấy gì ngoài nuối tiếc dịu êm
Nụ hôn trượt đợi chờ anh lần nữa
Mơ tình em lời vỗ về gõ cửa
Khi hồn anh còn thiếu một cánh buồm
...
 
HN 22/6/2012



   Trong: CỬA SỔ TÂM HỒN
 

     Hàng sấu cao chót vót chạy dài theo từng con phố, lá xanh mướt làm dịu trưa hè. Quả sấu bình dị thêm gia vị cho cuộc sống, thêm tình cảm cho người ở xa mãi vấn vương người ở lại. 
    Về đến phương Nam nắng ấm, cầm trên tay chiếc lá nhỏ màu vàng, em tặng tôi lúc chia tay, tôi ngẩn ngơ nhớ em. Em - Hà Nội và những con đường có hàng cây mang cái tên ngồ ngộ - cây sấu.
   Tôi gặp em một ngày rét, đợt rét cuối cùng của xuân đang luyến tiếc mùa chưa chịu bay đi, nhường chỗ cho hạ về… Một lúm đồng tiền trên má tinh nghịch, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác, mái tóc bồng bềnh như mây, em làm tôi bối rối.  
Như một thiên thần nhỏ dễ thương, em đưa tôi đi qua nhiều con phố có những hàng cây lạ đối với tôi: cây sấu. Những gốc sấu to, cao, chạy dài theo dọc đường, làm phố hiền hòa thân thiết, kể cả với khách phương xa.
    Không như các loài cây khác, cuối xuân, những hàng sấu mới rùng mình xào xạc như trút lá. Tôi bên em tưới những cơn mưa lá sấu vàng ào ạt bay, rơi trong mùi hương dìu dịu không tên. Mỗi bước chân mỗi đoạn phố, những hàng sấu và em - Hà Nội cứ lẫn lộn.
    Cảm giác choáng ngợp trước vẻ đẹp khó gọi tên cứ ngập trong tôi. Tít tắp trên vòm cây cao, những lá sấu mỏng manh, lả tả rớt xuống vai, xuống tóc, xuống mặt phố, mang theo hương lá dìu dịu ướp thơm cả khoảng không, làm thành một thảm vàng hoang sơ quấn quýt, níu kéo bước chân, để cứ quẩn quanh như không muốn xa…
    Trong mát lạnh của đêm, em chợt nghiêng mái tóc sát vào tôi… Tim tôi ngừng đập trong tích tắc. Những mảnh hoa hình sao màu trắng sữa lấm tấm trên tóc em, ngỡ như sao trời lạc vào đậu lại, quyện mùi hương phảng phất hình như không phải của trần gian. Mắt em thăm thẳm, tôi như chìm trong ánh nhìn của em… Và như ánh chớp, môi em chạm môi tôi nhẹ như cơn gió thoảng qua mang hương sấu ngọt lịm. Tôi không biết mình mơ hay tỉnh… Em - Hà Nội hay hàng sấu già sù sì biến hình để tôi ngây dại, vấn vương…
    Đêm từng đêm phương Nam, cầm chiếc lá trên tay, tôi đem theo hương sấu ướp thơm giấc mơ và tương tư em. Và loài cây phố Hà Nội – cây sấu là cây tương tư mỗi khi tôi nhớ em. Em - Hà Nội của tôi. 
user posted image
   Em gửi vào cho tôi quà Hà Nội – Những trái sấu non bé tí xanh như viên bi ngọc dễ thương, kèm mảnh giấy với nét chữ nghiêng học trò – công thức nấu món canh sấu với thịt nạc. Em còn tái bút mấy dòng – Anh nhờ mẹ nấu anh ăn cho dễ chịu trong nắng nóng phương Nam, là dịu mát em gửi tới anh đấy. Tim tôi lỡ một nhịp, thế này thì làm sao tôi hết tương tư em.
    Không biết người Hà Nội ăn món canh sấu non thịt nạc thấy thế nào, nhưng quả thật món canh đó gợi cho tôi nhiều cảm xúc, không chỉ có em – Hà Nội của tôi.
    Vị chát thoáng qua ở lớp vỏ mỏng như lụa cho cảm giác thèm để rồi vị chua nhẹ không đủ nhíu mày nhưng lại làm dịu cái khô khát của nắng nóng và vị ngòn ngọt của tí hột non trắng ngà kích thích thêm. Món canh Hà Nội không chỉ ăn, thưởng thức mà còn ngấm một cái gì đó rất riêng Hà Nội, như phảng phất màu tím bằng lăng góc phố trưa, hé nụ phớt đỏ hoa phượng đầu mùa và mùi hương hoa loa kèn len lỏi qua từng cơn gió…, không diễn tả nổi.
    Tôi hiểu em muốn nói với tôi rất nhiều qua món canh sấu Hà Nội – Những lời không ngôn ngữ nhưng ngầm chứa bao ẩn ý tình cảm khó gọi tên.  
   Tôi đi nhiều nơi, nếm nhiều món ngon vật lạ, ăn thử các đặc sản vùng miền cũng không ít, nhưng những món ăn Hà Nội thường để lại trong tôi hương vị không thể quên. Hà Nội đẹp thâm trầm cổ kính, người Hà Nội thanh lịch, món ăn Hà Nội cũng tinh tế như thế. 
   Trái sấu non, một thứ trái quả dân dã, gần như không có mặt trên các sạp rau quả trong các khu chợ lớn, nhưng hình như hiện diện ở khắp nơi, rất lạ. Từ bữa ăn thường nhật con nhà bình dân đến thực đơn “đặc sản”  - món ăn Việt trong nhà hàng sang trọng cỡ 5 sao cho khách nước ngoài.
    Cầm trái sấu nhỏ xinh trên tay, tôi nhớ em lạ lùng. Tôi nhớ tới trái ô mai sấu chua ngọt em đưa tôi nếm thử, tôi nhớ những khoanh sấu chín vàng ươm được tách hột ngâm trong nước đường có ít ớt cay, ở phố cổ Hà Nội. Một gã trai gồ ghề thô mộc bỗng như một cậu bé hồn nhiên ăn những trái sấu dầm, sấu ô mai, thích thú nhìn em chau mày suýt xoa bởi vị chua cay, món quà đường phố không hề có ở phương Nam - thành phố của tôi. Giọng em nhẹ như hơi thở, đầy mê hoặc: “Rồi anh sẽ không thể quên.”
   


   Trong: Ở TRỌ CÕI THƠ
 

Tặng những người yêu quý Hải Phòng

Rào sông để nước lệch dòng
Rào vườn để bướm lượn vòng ngẩn ngơ
Rào tình để cạn ý thơ
Rào cầu để được giấc mơ Cầu Rào...

user posted image


Trời ơi mấy nhịp cầu Rào
Tháng năm sao nỡ lòng nào cách ngăn
Tình xưa dấu cũ còn hằn
Câu thề thấm đẫm chiếc khăn lệ buồn !


Cầu Rào vững chãi ai ơi
Dẫu là động đất độ Mười vẫn ngon
Người đi xa lắc Sài Gòn
Chỉ mong em vẫn còn son anh chờ...

Sóng lòng em cứ mở ra
Tình ta chắp cánh vượt qua cầu Rào
Kiếp này mộng ước khát khao
Nhân duyên xin cứ dâng trào vô biên....


user posted image

Thơ em chảy tự cầu Rào

Nên nguồn thơ phú chẳng bao giờ tàn
Hải Phòng tình cảm chứa chan
Gửi vào thành phố muôn vàn nhớ thương ...

Mưa ngâu tháng Bảy dãi dề
Người Nam kẻ Bắc chẳng về  với nhau
Cầu Rào sóng đuổi theo mau
Để ai chẳng dứt cơn sầu tương tư...


Yêu sao thành phố bình yên
Đêm Rằm thương nhớ những miền khơi xa
Cầu Rào hai phía em - ta
Cùng chung một khúc tình ca Hải Phòng...

user posted image

Đêm nay mười sáu trăng tròn
Người xưa nghĩa cũ có còn nhớ ta
Cầu Rào mây gió bao la
Hải Phòng hát khúc tình ca muộn màng...
 

Chiều về trên sóng Lạch Tray
Bồng bềnh một dải mây bay ngang trời
Cầu Rào yêu của ta ơi
Thì thầm như nhắc những lời đã trao...

Thả câu nhớ, giật câu thương
Qua cầu mắc áo cho tường câu yêu
Cầu Rào ta ngỡ cầu kiều
Nghe trong tiếng gió bao chiều bình yên...

user posted image

Ảnh : tác giả
 


   Trong: LƯU BÚT NGÀY XANH
 

Gửi lời cho gió

   Thế là xa rồi thời áo trắng mộng mơ, bao nghịch ngợm hồn nhiên trong nắng. Xa rồi cái lớp Văn chanh chua nhưng ngọt ngào và đầy tình đoàn kết. Xa bầy "quỷ dữ" trong lớp dù em nào cũng xinh tươi và "ngon lành".

   Xa rồi bài giảng thầy cô, xa cô chủ nhiệm "hiền ơi là hiền", tràn đầy tình yêu thương và nhiệt huyết với lũ học trò nhỏ. Xa thầy hiệu phó khó tính, lúc nào cũng "săm soi" từng thành viên trong lớp. Thằng nào đẹp trai là bị "tử hình" luôn.
user posted image

 
 
   Xa chùm phượng nở trước lớp với bao lần mộng mơ thả hồn theo gió. Xa ô cửa thân quen, bàn ghế, lớp học cùng bạn hiền, lớn rồi nhưng vẫn thich trò chia ngăn: "không vi phạm chủ quyền bất hợp pháp". Xa thật rồi những bức thư tình vụng trộm, những bài thơ dang dở giấu trong hộc bàn.
   Ôi! Xa rồi sao bỗng thấy nuối tiếc lạ thường!
Nhớ lắm những lúc giận hờn.
Nhớ lắm những lúc trốn học đi chơi.
Nhớ những lúc mệt mỏi bên chồng sách vở rồi lại gượng dậy vì kỳ thi phía trước.
Nhớ những giờ gật gù trên lớp với bài giảng thầy cô.
Nhớ phút bốc đồng thời trai trẻ...
Ôi! Bao điều cần nhớ sao có thể quên?

   Tạm biệt nhé tuổi 18 mộng mơ. Khép lại những trang thơ yêu dấu, một cuộc hành trình mới mở ra. Bạn tôi ơi! Vững tin trên đường đời và thành công nhé!
Chia tay rồi, đừng khóc hỡi bạn yêu!

   Trong: GÓC THƯ GIÃN
 

"Chém gió"

   Người Việt có truyền thống khiêm tốn. Cái đó chắc ít ai phủ nhận. Nhưng truyền thống đó bây giờ đang đi đâu về đâu, thì chắc ít ai... trả lời được.
   Nói thật nhé, càng ngày mình càng ít gặp người khiêm tốn. Thời buổi bây giờ, đi đâu cũng bị... chém, mà theo ngôn ngữ hiện đại gọi là "chém gió". Bị chém kiểu này không đứt da chảy máu, cũng không thủng túi hao két như khi đưa đầu vào mấy hàng quán "máy chém", nhưng mà rát tai, tối mắt tối mũi, ong đầu, mỏi người kinh khủng.
   Có lẽ ít khái niệm nào mà ngôn từ tiếng Việt lại phong phú như cái sự này. Chắc ngôn từ của các cụ truyền lại vẫn chưa đủ dùng, nào "huênh hoang", "khoác lác", "luyên thuyên", "ba hoa", “tự phụ”, "kiêu căng", "kiêu ngạo", "ngạo mạn"…, cách đây chưa lâu có thêm “bốc phét”, “phét lác”, "nổ"..., nên chúng ta tiếp tục sáng tác thêm những thuật ngữ mới như "quăng bom", "chém gió", thậm chí nâng cấp lên thành "chém bão"...
   Chung quy cũng bởi cung cách cũng như ngôn từ của các "chém gia" hết sức phong phú và đa dạng nên người ta mới nghĩ ra nhiều tên gọi cho họ.

user posted image

   Lấy ví dụ ngay một ngày hôm qua chẳng hạn, sáng đi gặp đối tác thì phải ngồi nghe "chém" về tiềm lực kinh tế hùng mạnh, quan hệ thân thiết với toàn đại gia, bạn hàng Âu Mỹ khắp nơi... Chiều đi phỏng vấn vị quan chức nọ thì thay vì được nghe ý kiến chuyên môn, lại phải chịu trận "chém" về thành tích cá nhân, quyền uy trong xã hội, người này người kia nhờ vả... Cuối giờ ra quán bia hơi lại bị mấy ông bạn mới quen "chém" về tiền của như nước, nhà sang xe xịn, rồi vừa vi vu ở "bển" về... Lảo đảo về quán nước đầu ngõ nhà mình nghỉ chân uống cốc trà đá, lại nghe mấy chị buôn bán vặt trong ngõ "chém" rằng thì là "tối qua tao đi hát, vừa thử "Cám ơn Tình yêu" cái chuẩn luôn, y chang Uyên Linh"... Đêm về lên mạng, lại thấy gió bão nổi lên đùng đùng, ảnh khoe của, khoe hàng hiệu tràn ngập Facebook, vào mạng của các bố mẹ thì thấy con nhà ai cũng là thiên tài, vào mấy diễn đàn "nghiêm túc" thì đụng toàn "Einstein" với "Khổng Minh", trên thông thiên văn dưới tường địa lý, "chém gió" khoe kiến thức kinh người...
   Ngồi điểm lại, hình như không ngày nào mình không bị "chém", và có những ngày, thậm chí nhiều ngày liền, không gặp người nào tạm gọi là khiêm tốn cả. Người khiêm tốn hiếm thế này, rất mong các cơ quan chức năng thành lập một trung tâm bảo tồn và đặt cho họ một cái tên hoặc ít nhất một tính từ hay động từ gì hay hay như kiểu "chém gió", để họ còn tồn tại với đời, chứ cái tính từ "khiêm tốn" nghe nó... khiêm tốn quá, chắc sẽ khiến họ "tuyệt chủng" sớm.
   Mà cái bệnh "chém gió" này, hình như khác với mấy bệnh mẩn ngứa hay nhức răng ở chỗ là người bệnh không biết mình mắc, hoặc có biết cũng không có nhu cầu chữa chạy. Mình đang rất lo không biết mình có bị mắc không vì bệnh này còn nghe nói cũng dễ... lây lắm!

   Trong: Ở TRỌ CÕI THƠ
 

Thơ Nguyn Quốc Bảo

BIỂN TRÀ CỔ

Biển xanh thì thầm khúc hát
Cánh buồm chấp chới trong mơ
Bức tranh biển phơi bờ cát
Trời mây non nước xa mờ

Mải miết sóng ru Trà Cổ
Chiều đang giũ lưới biển dài
Vạt nắng trườn theo sóng vỗ
Hàng dương in bước chân ai

ơi biển tận cùng Đông-Bắc
Mạn thuyền ngâm đáy thời gian
Biển vẫn nguyên sinh trầm mặc
Phiêu du hơi thở nồng nàn

Huyền ảo một miền suy tưởng
Ngàn trùng Trà Cổ chiều nay
Về biển đời không bụi vướng
Thu mình làm áng mây bay...


user posted image

HẠ LONG - MIỀN CỔ TÍCH
Biếc mình trong sắc hạ Long
Lạc miền cổ tích buồm rong tím chiều
Vạn năm đâu dễ phong rêu
Chốn bồng lai với rất nhiều cảnh tiên

Màu Cửa Lục vẫn hoàn nguyên
Tháp cầu Bãi Cháy vút lên nền trời
Trập trùng núi giữa biển khơi
Tôi gọi núi, núi vọng lời gọi mây

Lung linh ngọc bích giăng đầy
Rồng xưa nhả xuống nơi này ...Hạ Long
Đá mềm trước ngọn gió đông
Đôi hòn trống mái đợi trông bốn mùa

Bạc mòn dấu tích người xưa
Mà sao nắng gió như vừa mới qua
Cây nghiêng mặt vịnh la đà
 Ngỡ mình tự chốn biển xa dạt vào ...      

user posted image
        


 

TnTh yêu theo độ tuTình yêu theo độ tuổi
   Người Hy Lạp cổ đại chia tình yêu ra nhiều loại: Tình yêu-trò chơi, tình yêu-tình dục, tình yêu-bạn hữu, tình yêu dựa vào lòng biết ơn và kính trọng... Ngày nay, tình yêu còn được phân chia theo độ tuổi.
     Như vậy, trong cuộc đời, bạn có thể trải qua nhiều dạng tình yêu và bạn sẽ chuyển từ loại tình yêu này sang loại khác. Bài viết dưới đây phân tích sự khác biệt đó. Tuy nhiên, bạn cũng cần nhớ rằng trong tâm lý học, mỗi một quy tắc đều có 99% trường hợp ngoại lệ...

TÌNH YÊU-BI KỊCH (14-17 TUỔI) - Các chuyên gia về hôn nhân hoài nghi sự chân thực và độ bền vững của mối tình trẻ con Romeo và Juliette. Người ta thử tưởng tượng rằng hai gia đình này đối xử rộng lượng hơn với đôi trẻ và cho họ được cưới nhau. Rồi Juliette mang thai và sinh con, cô không còn ca hát và khiêu vũ dưới ánh trăng, thân hình phát phì, mặt mũi xanh tái, trở nên thiểu não; còn Romeo dần dần tặng thưởng cho các chị bếp và người hầu những đứa con... Vậy thì, người ta nhận định, đối với họ, cái chết vẫn tốt hơn cuộc sống như vừa kể.
Mối tình đầu không phải là tình yêu vì tình yêu và cũng không phải là tình yêu dành cho một người cụ thể, mà là tình yêu bản thân mình. Loại tình yêu này xuất hiện trong khoảng 14-17 tuổi. Tình yêu tuổi thiếu niên có đặc điểm là niềm tin mù quáng và say mê đối tượng một cách mù quáng như với bản thân mình.
     Cách duy nhất để trải qua tình yêu - bi kịch một cách dễ dàng tối đa chỉ đơn giản là sống tình yêu đó. Hãy đón nhận tất cả. Làm sao bạn có thể xoay xở được nếu thiếu một người bạn có kinh nghiệm, hiểu biết? Nếu đó là người mẹ thì thật là tốt. Nhưng đó cũng có thể là bạn cùng tuổi, anh, chị hoặc thậm chí là bà.

TÌNH YÊU–SỰ SAY MÊ (18-22 TUỔI) - Ở độ tuổi này, bạn sẽ thường nghe nói: “Phải như thế này... như thế này...”. Sau đó là danh sách những tính cách cần thiết bạn phải có. Sai lầm chủ yếu của lứa tuổi này không phải là yêu ai đó, mà là lấy một người khá giả làm chồng. Sai lầm là ở chỗ những cô gái từ 18 đến 22 tuổi thường tìm một con người cụ thể, chứ không phải là tình yêu. Hiếm khi họ lắng nghe con tim mình, họ có thể đi chơi với một người, rồi lại đồng ý lấy một người khác. Nói khác đi, họ hành động lấn át tình cảm của mình.
     Bạn hãy tự vấn bản thân xem, bạn cảm thấy thế nào trước một người có đầy đủ những phẩm chất trong danh sách được nêu ra cho bạn?

                         user posted image

TÌNH YÊU BẢN THÂN (23-29 TUỔI) - Ở độ tuổi này, bề ngoài tỏ ra không tin vào đàn ông, nhưng bên trong, cô gái vẫn cứ còn là thiếu nữ tin tưởng vào một tình yêu thánh thiện, trong sáng. Ngoài người khác phái, cô bắt đầu để ý đến cả bản thân mình nữa.
Nếu cô đã có gia đình rồi, cô sẽ thường xuyên xem xét lại các giá trị của cuộc sống (các nhà tâm lý cho rằng 22-23 là lứa tuổi khủng hoảng). Những người lấy chồng năm 18 tuổi có suy nghĩ rằng họ đã bỏ lỡ mất một điều gì đó trong cuộc đời. Trong lúc những cô gái cùng trang lứa còn học tập và vui chơi thì họ phải ngồi ở nhà với những đứa con nhỏ của mình. Và thế là họ bắt đầu sống cho bản thân họ. Họ đi đến phòng tập thể dục thẩm mỹ. Hoặc họ đi đâu đó nghỉ ngơi vài tuần, một mình. Họ cũng tính chuyện đi học lại.
     Nếu chưa có gia đình, họ bỗng không muốn xuất hiện trước mọi người nữa. Ở tuổi 22, cô gái tuyệt vọng tìm kiếm người bạn đời ở chung quanh mình. 24 tuổi, cô quả quyết rằng có thể hoãn chuyện lấy chồng lại. Đến khi 27 tuổi, cô nghĩ rằng không thể trì hoãn việc lập gia đình đến vô tận được.
     Bạn hãy tự hỏi mình đi: Bạn có khao khát một người đàn ông để yêu thương không?

SỰ GHÉT BỎ BẢN THÂN (30-40 TUỔI) - Từ tình yêu dành cho bản thân đến sự ghét bỏ bản thân chỉ là một khoảng cách vài năm ngắn ngủi. Ngay sau 30 tuổi, sẽ xuất hiện cảm giác rằng bạn đã không đạt được điều lẽ ra phải đạt được. Điều đó được gọi là sự khủng hoảng của độ tuổi trung niên, thường xảy ra ở phụ nữ bởi họ không thể thoát ra khỏi những phức hợp của thời niên thiếu và tất cả khoảng thời gian 10-15 năm trước đã giấu kín chúng trong lòng. Và đây là lúc chúng phát lộ ra bên ngoài...
     Tâm lý học thất bại được phản ánh ngay trong cuộc sống riêng. Người phụ nữ có chồng có cảm giác rằng cuộc hôn nhân của họ không có tình yêu. Người đã ly dị có suy nghĩ rằng không ai yêu thương chị nữa. Còn cô gái chưa chồng cho rằng cô đã bỏ lỡ thời gian.
Bạn hãy tự hỏi mình xem: Bạn có xem mối quan hệ với chồng như là cách để tự khẳng định mình không? Bạn còn có thể áp dụng những phương cách tự khẳng định mình nào nữa?

ĐƠN GIẢN LÀ TÌNH YÊU (SAU 40 TUỔI) - Phụ nữ ở độ tuổi này thường tìm kiếm người yêu. Vâng, còn ly dị cũng không phải là hiếm. Tuy nhiên, chính ở độ tuổi này, tình yêu mới đúng là tình yêu hơn cả. Không cần phải chứng minh nó – sau 40 tuổi, bạn sẽ hiểu rằng nếu như phải có chứng cứ, có nghĩa là đó không phải là tình yêu.
     Lúc này, bạn yêu không phải vì vẻ bề ngoài/tiền bạc/tính cách, nói chung không phải vì một cái gì, mà chỉ đơn giản là bạn yêu. Bây giờ, bạn không sợ hãi hoang mang ở một mình – bạn đã đủ tinh thần độc lập. Con cái bạn đã lớn và bạn có thời gian nhận thức rõ bản thân và người đàn ông của mình. Bạn bắt đầu đánh giá những gì trước đây bạn không có thời gian ngó ngàng đến.

     Bạn hãy tự hỏi xem: Người đàn ông đang sống bên cạnh bạn có phải là người bạn yêu thương thực sự hay không?


32 Trang  1 2 3 > »  
Lượt xem thứ:





Mạng xã hội của người Việt Nam.
VnVista I-Shine © 2005 - 2014 VnVista.com